-Và chị hy vọng hôm nay dì March sẽ đỡ cáu kỉnh hơn, bởi dì không phải là người độc ác. Mái tóc của em như vậy thật sự không tệ lắm đối với em đâu. Nó tạo cho em một dáng vẻ con trai.
-Meg vừa trả lời vừa cố nhịn cười khi thấy cái đầu tóc xoăn bất chợt như nhỏ lại trên đôi vai của em cô.
-Đó là niềm an ủi độc nhất của em! Những tin tức về người cha đã an ủi các cô con gái. Dù bị thương nguy hiểm, nhưng sự hiện diện của người hộ lý ưu tú và dịu hiền nhất đã đem lại cho ông điều tốt đẹp. Chứng sốt đã giảm. Mỗi ngày, Brooke đều gửi về một bản tin. Meg cố nài để được đọc to những bức điện càng ngày càng làm mọi người yên lòng.
Chương 7 Những ngày ảm đạm
Không người nào nghĩ rằng sự vắng mặt của mẹ chắc hẳn là một thử thách quyết định dứt khoát tính cách của họ, và khi sự kích động của phút đầu qua đi, họ có ảo tưởng rằng, họ đã cư xử tốt đẹp cho tới bấy giờ thì họ đáng được ca ngợi. Họ có lý về phương diện quá khứ; nhưng sai lầm của họ là tin rằng từ đó họ có thể buông lỏng và thôi không làm tốt mọi điều. Họ phải gánh chịu một bài học nghiệt ngã.
-Meg à, em mong cùng chị có thể tới thăm gia đình Hannah đáng thương. Chị biết rằng mẹ đã dặn chúng ta đừng quên người mẹ cùng đám con bà,
-Beth nói, bấy giờ bà March đã đi được mười ngày.
-Chị thật sự mệt nhoài nên không thể tới đó chiều nay được.
-Meg đáp, cô vừa khâu vừa lúc lắc trên một chiếc ghế xích đu.
-Chị có muốn đi không, Jo?
-Beth hỏi.
-Trời quá lạnh đối với chứng sổ mũi của chị.
-Em nghĩ chị vẫn thích những cảnh đông giá xinh đẹp lắm mà?
-Đúng, để đi ra ngoài với Laurie, nhưng để tới gia đình Hummel thì không thích bằng.
-Jo nói, hơi xấu hổ vì sự thú nhận này.
-Tại sao chính em không tới thăm gia đình Hummel?
-Meg hỏi.
-Hàng ngày em đều tới đó, nhưng em bé bị bệnh và em không biết phải làm gì. Lottchen trông nó khi mẹ nó đi làm. Nhưng bệnh có vẻ nặng thêm và em nghĩ chị hoặc bà Hannah phải tới đó. Beth nói một cách sôi nổi và Meg hứa ngày mai sẽ tới đó.
-Còn hôm nay, em hãy xin bà Hannah mấy món đồ dự phòng và mang tới đó, Beth à. Không khí bên ngoài sẽ tốt cho em đó.
-Jo nói, và tiếp lời như để thoái thác:
-Chị sẵn sàng đi, nhưng chị phải viết xong cái truyện của chị đã!
-Em nhức đầu và cảm thấy không được khỏe lắm.
-Beth dịu dàng trả lời.
-Em cứ nghĩ là một trong hai chị rất muốn tới thay em sáng nay chứ.
-Amy sắp trở về, nó sẽ sẵn lòng đi thôi. -Meg gợi ý.
-Vậy thì trong khi chờ đợi em đi nghỉ đây, em không được khỏe. Beth nằm dài trên chiếc trường kỷ, các cô khác tiếp tục công việc của họ và họ quên khuấy gia đình Hummel. Một giờ trôi qua, Amy vẫn chưa về. Bấy giờ Beth lặng lẽ đội mũ trùm đầu, chất đầy vào rổ đủ mọi thứ dành cho bọn trẻ và ra đi, đầu óc nặng trĩu và một cái nhìn đau xót trong đôi mắt. Cô trở về muộn và không ai thấy cô bước lên phòng mẹ. Jo bắt gặp cô đang ngồi trong chiếc ghế bành với một lọ long não trong tay, trông cô có vẻ buồn bã, đôi mắt đỏ h.