- Điểm gì ? Sở Lưu Hương nhìn nàng mỉm cười:
- Có lẽ ta cái gì khác đều không hiểu, cái gì khác đều không biết, nhưng một người đối với ta tốt hay xấu, ta đều biết. Ánh mắt của của chàng xem chừng cũng dâng chín tầng mây, vui vẻ như làn sương, thanh âm cũng biến thành nhẹ nhàng êm dịu như mây khói. Chàng từ từ nói tiếp:
- Bằng vào một điểm đó, ta biết trái nhãn đó không có độc, bởi vì nàng tuyệt đối không hạ độc hại ta. Trương Khiết Khiết nghênh nghênh mặt. Nhưng ánh mắt của nàng lại nhíu lại, mũi cũng nhăn lại. Trên thế gian rất ít có người có thể hiểu được, lúc một cô gái làm mặt xấu nhăn mũi, bộ dạng đó khả ái đến chừng nào. Tim Trương Khiết Khiết đập thình thịch, tay cũng run lẩy bẩy, chừng như cả chùm nhãn cũng cầm không nổi. Nàng từ từ cúi đầu, dịu dàng thốt:
- Tôi thật sự tưởng không được ... Sở Lưu Hương hỏi:
- Tưởng không được ? Trương Khiết Khiết lại ngẩng đầu, nhìn chàng:
- Tôi tưởng không được con người chàng không ngờ vẫn còn phân biệt được tốt xấu. Bởi vì trên thế gian tuyệt không có hoa nào động lòng người bằng, sương nào khả ái bằng, ánh trăng nào động lòng người bằng. Cho nên Sở Lưu Hương bước qua, bước đến rất gần. Gần đến nỗi cơ hồ đã có thể nghe được tiếng thở dồn dập của nàng. Nếu như có một cô gái như vậy, dùng đôi mắt như vậy nhìn mình, mình còn không bước qua, mình nhất định đã cụt hai giò, hơn nữa còn là một ngốc tử cụt hết hai giò. Bởi vì mình nếu không phải là ngây ngốc, cho dù có cụt chân, cũng phải lăn lết qua. Sở Lưu Hương bước qua, dịu dàng nâng cằm nàng, âu yếm thốt:
- Ta đương nhiên là biết, nàng đến đây là vì muốn giúp ta đánh gục bọn người đó, cũng là vì để cứu ta, nếu cả điểm đó đều không biết, ta thật sự là con heo. Trương Khiết Khiết từ từ khép mắt. Nàng không nói gì, bởi vì nàng bất tất phải nói. Khi nâng cằm một cô gái, nếu nàng nhắm mắt, người đó nên hiểu ý tứ của nàng. Sở Lưu Hương cúi thấp đầu, môi cũng hạ thấp. Nhưng môi của chàng tịnh không tìm môi của nàng, chàng kề môi sát tai nàng, dịu dàng thốt:
- Hà huống ta còn biết một chuyện khác. Trương Khiết Khiết thốt:
- Ừm ... Lần này nàng không dùng ánh mắt để nói, cũng không dùng miệng. Nàng dùng mũi. Khi con gái dùng giọng mũi để nói, thông thường còn mê hồn hơn so với dùng ánh mắt. Sở Lưu Hương thốt:
- Ta biết nàng là dạng nữ nhân cho dù có muốn giết ta, cũng phải chọn phương pháp vừa cổ quái, vừa đặc biệt, có phải không ? Trương Khiết Khiết mở miệng. Nàng mở miệng không phải để nói, mà để cắn người. Nàng nhắm tai Sở Lưu Hương mà cắn. Thế gian có rất nhiều chuyện kỳ quái. Thứ trên người có thể dùng để nói, vốn không chỉ có miệng. Nam nhân có kinh nghiệm đều biết, nữ nhân dùng ánh mắt nói cũng được, dùng mũi nói cũng được, dùng tay và chân nói cũng được, đều khả ái hơn so với dùng miệng. Miệng vốn luôn để nói. Cũng có rất nhiều nam nhân tin rằng, khi nữ nhân dùng miệng cắn, cũng khả ái hơn so với lúc nàng nói. Hắn thà bị nàng cắn cả ngày, cũng không chịu nghe nàng hả miệg nói. Cho nên nữ nhân thông minh đều nên hiểu rõ một chuyện. Trước mặt nam nhân, tốt nhất là ít hả miệng nói. Trương Khiết Khiết còn chưa cắn được. Lúc nàng hả miệng, phát hiện Sở Lưu Hương đã không còn ở trước mặt nàng. Đợi đến lúc nàng mở mắt, Sở Lưu Hương đã phóng vào nhà qua cửa sổ. Chàng chừng như còn chưa quên vợ lão chủ quán, còn muốn gặp ả. Nhưng vợ lão chủ quán lại đã không còn có thể gặp được. Vợ lão chủ quán vừa trắng vừa tròn, hiện tại toàn thân đều đã biến thành màu tím bầm, mắt nhắm khít, răng cắn chặt, miệng còn ngậm một vật gì đó. Ả hiển nhiên đã bị người hạ độc chết. Bị thứ độc gì giết ? Sở Lưu Hương bóp miệng ả, có một vật trong miệng ả. Một trái nhãn. Đằng sau có thanh âm nấc lên một tiếng. Sở Lưu Hương quay người, trừng trừng nhìn khuôn mặt Trương Khiết Khiết đang ló đầu qua song cửa sổ. Trên mặt Trương Khiết Khiết cũng mang biểu tình thất kinh, hỏi: