- Tôi nói chàng có nghe không ? Sở Lưu Hương gật gật đầu, bộ dạng như đang thất thần không để ý gì hết. Trương Khiết Khiết hỏi:
- Nếu đã nghe rõ, chàng đang nghĩ gì vậy ? Sở Lưu Hương đáp:
- Ta đang nghĩ ... Trương Khiết Khiết hỏi:
- Nghĩ gì ? Sở Lưu Hương đáp:
- Ta đang nghĩ nếu nàng hiện tại đi chân không, nhất định càng dễ nhìn hơn. Trương Khiết Khiết không khỏi nhìn xuống đôi chân đang đong đưa của mình. Nàng vụt phóng người dậy, đứng trên nhánh cây, bỗng lại từ trên nhánh cây nhảy xuống, đứng trước mặt Sở Lưu Hương, trừng mắt nhìn Sở Lưu Hương. Nàng cho dù đang trừng mắt nhìn người ta, đôi mắt vẫn cong cong, nhỏ nhỏ, giống như đôi vầng trăng khuyết. Cho dù có giả giận dữ, ánh mắt tinh minh vẫn tươi tắn như một đóa hoa, vui vẻ như một làn sương, làm người ta không thể sợ nàng, cũng không thể giận nàng. Sở Lưu Hương hiện tại không nhìn chân nàng. Sở Lưu Hương nhìn thẳng vào mắt nàng -
- nhìn thất thần vào mắt nàng. Trương Khiết Khiết cắn môi, nói lớn:
- Tôi cho chàng biết chàng đã trúng độc, hơn nữa còn là loại độc rất lợi hại, chàng lại nghĩ về chân tôi ... chàng ... chàng là người hay là heo ? Sở Lưu Hương đáp:
- Người. Chàng hồi đáp cực nhanh:
- Cho nên ta cũng nghĩ tới chuyện khác. Trương Khiết Khiết hỏi:
- Nghĩ gì vậy ? Sở Lưu Hương đáp:
- Ta đang nghĩ chân của nàng có phải cũng đẹp như quần áo của nàng không ? Chàng nhìn vào mắt nàng, bộ dạng rất đàng hoàng, nói tiếp:
- Nàng không cần nói, người mặc quần áo dễ nhìn tịnh không nhất định có bộ ngực dễ nhìn. Mặt Trương Khiết Khiết không đỏ hồng. Nàng tịnh không phải là một cô gái dễ đỏ mặt. Nàng cũng nhìn thẳng vào mắt Sở Lưu Hương, cũng bộ dạng rất đàng hoàng, từ từ thốt:
- Sau này tôi tuyệt không hỏi chàng là người hay là heo nữa. Sở Lưu Hương hỏi:
- Sao vậy ? Trương Khiết Khiết đáp:
- Bởi vì tôi đã phát giác chàng không phải là người, vô luận chàng là giống gì đi nữa, nhưng tuyệt không phải là người. Sở Lưu Hương “ồ” một tiếng. Trương Khiết Khiết lại nói:
- Trên trời dưới đất tuyệt không có giống người như chàng, nghe nói mình trúng độc, lại vẫn xoay tay giành ăn đậu hủ của người ta. Sở Lưu Hương bỗng cười cười:
- Nàng có biết vì sao không ? Trương Khiết Khiết đáp:
- Không biết. Sở Lưu Hương đáp:
- Đó chỉ vì ta biết trên trái nhãn đó tuyệt không có độc. Trương Khiết Khiết thốt:
- Chàng biết con khỉ khô. Nàng cười lạnh, lại hỏi:
- Chàng có phải nghĩ mình rất rành độc dược, vô luận là loại độc dược nào, một khi lọt vào tay chàng là lập tức có thể biết liền ? Sở Lưu Hương đáp:
- Bậy nè. Trương Khiết Khiết hỏi:
- Vậy chàng bằng vào cái gì mà dám nói trên trái nhãn đó không có độc ? Sở Lưu Hương đáp:
- Chỉ bằng vào một điểm. Trương Khiết Khiết hỏi: