Viên đội trưởng cảnh sát cất cao giọng. "Giữ ông ta lại. Lục soát ông ta."
Nicholas nghe tiếng chân đến gần của hai viên cảnh sát, mỗi người một bên. Ngay trước mặt ông, ông thấy đôi bốt bằng da đen có đế giày bóng loáng oai phong.
Và rồi, bị phóng lớn do khoảng cách quá gần ngay mặt ông, Nicholas nhận ra những con kiến. Nó bất ngờ xuất hiện khỏi vết nứt ở lề đường, cặp râu vẫy vẫy. Theo sau nó là con thứ hai, rồi con thứ ba.
Nhà Giả kim lấy hai ngón tay cái đè mạnh lên ngón thứ ba trong mỗi bàn tay và bật những ngón tay kêu tanh tách. Những đốm lửa nhỏ xíu mùi bạc hà màu vàng chanh xoay tròn trong không khí, bao phủ sáu nhân viên cảnh sát bằng những hạt năng lượng vô cùng nhỏ.
Rồi ông biến những hạt ấy thành đường
Đột nhiên, lề đường quanh Flamel hóa đen. Một đống kiến nhỏ xíu nhô lên từ dưới con đường, tràn lên khỏi các khe nứt trong đá. Như một thứ si-rô ngọt dày đặc, chúng lan khắp vệ đường, chảy lên những đôi dày bốt trước khi thình lình cuộn lên quanh chân các nhân viên cảnh sát, bao phủ họ bằng một đàn côn trùng dày đặc. Trong chốc lát những người đàn ông bị choáng váng đến bất động. Quần áo và găng tay vẫn còn bảo vệ họ thêm một chút nữa, rồi thì một người giật nảy lên, đến một người khác, và lại một người khác vì đàn kiến đã tìm được những khe hở nhỏ nhất trong quần áo của họ và lao vào bên trong, cù vào chân, cắn vào miệng. Những người đàn ông bắt đầu co giật, uốn éo, quay lòng vòng, vỗ đập vào nhau, quăng ném vũ khí của họ đi, tháo găng tay ra, giật tung nón bảo hiểm, hất mắt kiếng bảo vệ và nón trùm đầu tới ngang cổ trong khi hàng ngàn con kiến bò nhung nhúc khắp người họ.
Viên đội trưởng vừa nhìn chăm chăm vào người tù binh của họ-lớp mền kiến dày nặng nề hoàn toàn chưa đụng chạm gì đến ông-vừa ngồi dậy và khó chịu phủi mình trước khi guồng chân đứng lên. Viên đội trưởng cố chĩa súng vào người đàn ông, nhưng kiến đã bám lấy cổ tay anh ta, cù vào lòng bàn tay, cắn vào da thịt, và anh ta không sao giữ chắc được vũ khí. Anh ta muốn ra lệnh cho mọi người ngồi xuống, nhưng có những con kiến bò lúc nhúc trên môi, và anh ta biết nếu mở miệng chúng sẽ chui tọt vào bên trong. Vươn tay lên, gạt cái nón bảo hộ khỏi đầu, anh ta lột luôn cái mũ trùm đầu tới ngang cổ và ném xuống đất, cong lưng lại vì bọn côn trùng đã bò lúc nhúc dọc xương sống. Anh ta chà bàn tay lên đầu và cảm thấy đánh bật đượcục con kiến. Chúng rơi ngang qua mặt anh ta và anh ta nhắm nghiền mắt lại. Khi anh ta mở mắt ra lại, người tù binh đang đi về phía ga xe lửa tại cầu Alma, hai tay đút túi, ra vẻ như không màng gì đến thế sự.
Chương 17
Josh cố mở mắt ra. Những chấm đen nhảy múa trước mắt, và khi cậu đặt tay lên mặt, cậu có thể trông thấy thoáng một luồng điện vàng ánh kim của riêng cậu vẫn còn rõ ràng quanh da thịt cậu. Đưa tay ra, cậu tìm bàn tay chị gái cậu và nắm lấy nó. Cô siết nhẹ nhàng, và cậu quay sang nhìn đôi mắt nhấp nháy của cô mở lớn.
"Chuyện gì vậy?" cậu lẩm bẩm, quá choáng và thậm chí chết lặng vì sợ.