Rồi nó cảm thấy chiếc áo tàng hình vụt bay lên và giọng của ai đó, "Ái chà, Harry"
Một tia sáng màu đỏ loé lên và cơ thể Harry hết cứng đờ; nó đã có thể ngồi lên thoải mái hơn, hấp tấp lấy tay quẹt máu trên mặt rồi ngẩng đầu lên mà nhìn thấy cô Tonks, lúc này đang giữ tấm áo tàng hình vừa mới kéo lên.
"Mình nên rời khỏi đây, nhanh lên", cô ta bảo, khi bên ngoài cửa sổ hơi nước bốc mù mịt và tàu bắt đầu rời sân ga. "Mau, mình nhảy tàu."
Harry vội vàng theo cô ra hành lang. Cô ta kéo cửa toa tàu và nhảy xuống sân ga như đang trượt bên dưới khi con tàu tăng tốc. Nó nhảy theo, hơi loạng choạng khi tiếp đất rồi đứng thẳng dậy vừa kịp thấy toa đầu máy màu đỏ vụt qua khúc quanh ra khỏi tầm nhìn.
Gió đêm lạnh buốt thổi qua cái mũi đau nhói của Harry. Cô Tonks đang nhìn nó; Harry cảm thấy giận dữ và bối rối khi bị phát hiện ra trong một tình trạng ngớ ngẩn thế này. Cô ta lẳng lặng đưa trả nó chiếc áo tàng hình.
"Ai làm vậy?'
"Draco Malfoy" giọng Harry cay đắng, "Cảm ơn cô đã...ơ..."
"Không có chi," cô Tonks đáp mà không cười. Qua màn đêm, Harry thấy cô ấy cũng vẫn còn bộ tóc xám xịt và vẻ ngoài khổ sở như lúc nó gặp cô lần đầu tại Hang Sóc. "Ta có thể chữa lành mũi cho con nếu chịu đứng yên."
Harry không khoái ý tưởng này lắm, nó đã định đến gặp Bà Pomfrey, y tá của trường, người mà nó thấy tin tưởng vào những bùa chú chữa thương hơn, nhưng nói ra nghe hơi thô lỗ, nên nó vẫn đứng không nhúc nhích và nhắm mắt lại.
"Espikey" Tonks hô.
Harry thấy mũi nó nóng bừng rồi đột nhiên lại lạnh ngắt. Harry giơ tay lên sờ nhè nhẹ. Có vẻ như lành lại rồi.
"Cảm ơn cô nhiều!"
"Con nên khoác áo tàng hình lên rồi chúng ta đi bộ về trường", cô Tonks nói, vẫn không hé môi cười. Lúc Harry khoác áo lên người nó thì cô Tonks vẫy từ đũa phép ra một sinh vật bốn chân khổng lồ màu trắng bạc phi thẳng vào bóng tối.
"Một Thần Hộ Mệnh á?" Harry hỏi, nó đã từng thấy cụ Dumbledore gửi tin nhắn kiểu như vậy.
"Vâng, ta gửi tin đã tìm thấy con để mọi người đừng lo. Thôi đi, mình không nên dây dưa ở đây."
Hai người đi vào con đường mòn dẫn về trường. "Sao cô lại tìm thấy con?"
"Ta để ý không thấy con rời tàu và ta biết con có cái áo tàng hình. Ta nghĩ con muốn trốn trong đó. Khi thấy chắn song cửa sổ buồng tàu sập xuống, ta nghĩ mình nên đến xem qua."
"Nhưng mà cô có việc gì ở đây thế?"
"Hiện nay ta được bố trí ở Hogsmeade để tăng cường bảo vệ," cô Tonks đáp.
"Chỉ có mình cô ở đây hay là - ?"
"Không, có cả Proudfoot, Savage và Dawlish."
"Dawlish á, vị Thần Sáng mà thầy Dumbledore tấn công năm ngoái?"
"Đúng thế"
Hai người sóng bước trong đêm theo những vết xe còn mới trên con đường hoang vắng. Harry liếc nhìn cô Tonks qua làn áo tàng hình, năm ngoái cổ còn có vẻ tò mò (đôi lúc hơi tọc mạch), lúc nào cũng cười đùa dễ dàng mà giờ đây lại trông có vẻ già dặn, nghiêm trang và quả quyết hơn. Phải chăng là do tác động của chuyện xảy ra tại Bộ Pháp Thuật? Nó khổ sở nhớ lại rằng ắt hẳn Hermione sẽ khuyên Harry nên nói đôi lời an ủi cô ta, rằng cái chết của chú Sirius không hề do lỗi tại cổ, nhưng nó thấy khó mở miệng quá. Còn lâu nó mới trách cứ cô Tonks về cái chết của chú Sirius; cô ấy cũng chẳng có lỗi gì so với những người khác (mà còn ít lỗi hơn chính nó), nhưng nó tránh đề cập đến chú Sirius nếu có thể. Thế là hai người họ lặng lẽ đi về trường, áo dài của cô Tonks sột soạt phía sau lưng.