Đám cưới. Ông ta thực sự đã lên kế hoạch để thông qua nó sao? Điều gì sẽ thành công với lối suy nghĩ bị bóp méo của ông ta chứ? Đó có phải vì lợi ích của những người khác ở Capitol không? Một lễ cưới đã được báo trước, một lễ cưới sẽ bị thất bại. Rồi ông ta sẽ giết chúng tôi sao? Và để lại một bài học cho các quận? Tôi không biết nữa. Tôi không thể cảm nhận về nó. Tôi lật đi lật lại và xoay người trên giường cho tôi khi tôi không thể chịu được việc đó nữa. Tôi phải thoát ra khỏi đây. Ít nhất là trong vài giờ nữa.
Tay tôi lục tung tủ đề đồ cho tới khi tôi tìm thấy bộ dụng cụ tránh đông mà Cinna làm cho tôi để dùng giải trí trong Cuộc diễu hành Chiến thắng. Một đôi ủng không thấm nước, một bộ đồ đi tuyết mà trùm lấy tôi từ đầu tới chân, đôi găng tay giữ ấm. Tôi yêu mến bộ dụng cụ săn bắn cũ của tôi, những cuộc hành trình mà tôi định đi hôm nay thì thích hợp hơn với bộ đồ công nghệ cao này. Tôi nhón chân xuống lầu, nhét đầy thức ăn vào túi dụng cụ, lẻn ra khỏi nhà. Đi dọc theo lề đường và những ngõ ở phía sau, tôi hướng tới chỗ lỏng lẻo nhất của hàng rào nơi gần nhà tên hung bạo Rooba. Vì có nhiều công nhân đi qua đường này tới khu mỏ nên trên trên nền tuyết in khá nhiều dấu chân. Dấu chân của tôi sẽ không bị chú ý. Với tất cả sự cảnh giác, Thread đã có chút chú ý tới hàng rào, có lẽ là cảm thấy thời tiết quá khắc nghiệt và những con thú hoang dã là quá đủ để giữ mọi người an toàn ở bên trong. Dù thế, khi tôi ở dưới các mắt xích, tôi phủi đi các dấu vết cho tới khi những tàng cây che đây chúng hộ tôi.
Bình minh vừa ló dạng khi tôi tìm lại được bộ cung tên và bắt đầu tạo ra một con đường xuyên qua những ụ tuyết nổi trong khu rừng. Vì vài lí do nào đó, tôi quyết tâm tới được chỗ chiếc hồ.
Có lẽ phải nói lời tạm biệt với nơi này, với người bố của tôi với những khoảng thời gian hạnh phúc mà chúng tôi đã dành ở nơi đây, vì tôi biết rằng tôi sẽ không bao giờ quay trở lại nữa. Có thể chỉ là vậy và rồi tôi có thể hoàn toàn lấy lại hơi thở.
Một phần nào đó trong tôi không thực sự quan tâm xem liệu họ có bắt được tôi không, liệu tôi có thể nhìn thấy nó một lần nữa không. Chuyến đi mất gấp đôi thời gian hơn bình thường. Bộ quần áo của Cinna giữ nhiệt rất tốt, và tôi bắt đầu đổ mồ hôi dưới chiếc áo đi tuyết trong khi mặt thì tê cứng vì lạnh. Ánh sáng mặt trời khi vào đông tràn lên tuyết như đang chơi đùa với tầm mắt của tôi, còn tôi đã quá kiệt sức và nén lại những suy nghĩ vô vọng của chính mình đến nỗi tôi không để ý tới những tín hiệu. Có một luồng khói mỏng bốc lên từ ống khói, vết lõm cửa bước chân mới, mùi bốc hơi của thông lá kim. Tôi thực sự chỉ cách vài khoảng nữa là tới cánh cửa của ngôi nhà làm bằng xi măng khi thu tầm mắt cho ngắn lại.