“Còn tớ phải đi xem bà Hazelle”, giờ thì tôi đã thấy lo lắng. Tôi nghĩ là bà đang ở trên ngưỡng cửa nhà lúc tuyết đã được dọn đi. Nhưng không có dấu hiệu gì của bà ấy cả.
“Tớ cũng đi. Hãy ghé qua tiệm bánh mỳ trên đường về nhà tớ.” Peeta nói.
“Cảm ơn.” Tôi đột nhiên thấy sợ hãi với những gì tôi vừa hiểu ra.
Các con đường hầu như đã vắng bóng người, điều đó thật không bình thường vào thời điểm này trong ngày khi mà mọi người thì đang ở các khu mỏ và trẻ con thì đến trường. Nhưng họ lại không có mặt ở đây. Tôi trông thấy những khuôn mặt đang hé nhìn chúng tôi trên ngưỡng cửa, qua vết nứt trên cánh cửa chớp. Một cuộc nổi loạn, tôi nghĩ thế. Tôi thật ngu dốt làm sao. Có một sai lầm vốn có trong kế hoạch đó mà cả tôi và Gale không thể nhận ra được. Một cuộc nổi dậy yêu cầu cần phá luật lệ, phá ngang cái chính quyền hiện tại. Chúng tôi làm những thứ mà cả cuộc đời chúng tôi, gia đình chúng tôi đã từng làm. Săn trộm, trao đổi hàng ở chợ đen, chế nhạo Capitol ở trong rừng. Nhưng đối với hầu hết mọi người ở quận 12, một chuyến đi để mua thứ gì đó ở Khu chợ là quá nguy hiểm. Và tôi đã từng mong họ tập hợp lại nơi quảng trường cùng với những viên gạch và đèn đuốc ư? Thậm chí ánh nhìn của Peeta và tôi cũng đủ để khiến mọi người kéo những đứa trẻ nhà họ xa khỏi cửa sổ và đóng mành cửa thật chặt.
Chúng tôi tìm thấy Hazelle tại nhà bà, đang chăm sóc cho Posy còn rất yếu ớt. Tôi nhận ra những nốt sởi.
“Ta không thể bỏ nó lại được,” Bà nói. “Ta biết là Gale đang ở trong vòng tay của những người có lẽ là giỏi nhất.”
“Tất nhiên rồi ạ.” Tôi đáp. “Anh ấy còn khá hơn thế nhiều. Mẹ cháu nói anh ấy sẽ quay lại hầm mỏ trong hai tuần tới.”
“Dù sao thì có lẽ không thể lộ mặt cho đến lúc đó.” Hazelle nói. “Tin tức đã bị chúng giữ kín cho đến khi có thông báo thêm.” Bà liếc mắt đầy lo lắng tới chiếc bồn rửa tay trống trơn.
“Cô sẽ không buôn bán nữa ư?” Tôi hỏi.
“Không hẳn là như vậy,” Hazelle đáp. “Nhưng giờ thì ai cũng cảm thấy sợ khi thuê ta làm việc rồi.”
“Có lẽ đó là do có tuyết rơi.” Peeta thêm vào.
“Không đâu. Rory đã đi xung quanh vào sáng nay. Bên ngoài chưa được dọn tí gì.”
Rory vòng cánh tay của cậu quanh bà Hazelle.
“Tất cả chúng ta sẽ ổn thôi.”
Tôi lấy ra một ít tiền từ túi áo và đặt nó lên bàn “Mẹ cháu sẽ gửi thứ gì đó cho Posy”
Khi chúng tôi ra ngoài trời, tôi quay lại với Peeta.
“Cậu cứ trở vào đi. Tớ muốn đi bộ đến Hob.”
“Tớ sẽ đi cùng cậu.” Cậu ấy nói.
“Không. Tớ đã kéo cậu vào đủ rắc rối rồi,” Tôi nói với cậu ấy. “Và hãy tránh việc đi bộ tới Khu Hob đi… việc đó có làm mọi thứ ổn hơn với tớ không?” Cậu ấy mỉm cười và nắm lấy tay tôi. Chúng tôi cùng nhau vòng qua những con phố ở Khu Mỏ cho đến khi tới một tòa nhà đang bốc cháy. Họ thậm chí còn không bận tâm tới việc để lại lính canh quanh khu nhà. Họ biết rằng không ai sẽ cố gắng để cứu chữa nó.