Hơi nóng từ những ngọn lửa làm tan chỗ tuyết xung quanh và một dòng nước nhỏ màu đen chạy qua giầy tôi. “Đó là bụi than, từ ngày xưa.” tôi nói. Chúng luôn có trong các khe nứt và các kẽ hở, và chúng len xuống những chiếc ván sàn. Thật ngạc nhiên là trước đây chỗ này không bị nổ tung lên. “Tớ muốn đi xem Greasy Sae”
“Không phải là hôm nay, Katniss. Tớ không nghĩ là chúng ta đang giúp đỡ ai đó bằng cách tạt vào thăm họ đâu.”
Chúng tôi quay trở lại phía quảng trường. Tôi mua một vài chiếc bánh quy từ chỗ bố của Peeta trong khi chúng tôi trao đổi cuộc nói chuyện nhỏ về vấn đề thời tiết. Không ai đề cập tới những dụng cụ tra tấn ác ý ngay trên sân khi nhìn từ phía cánh cửa trước. Thứ cuối cùng mà tôi chú ý tới khi chúng tôi rời khỏi quảng trường là tôi đã không nhận một trong những khuôn mặt của người lính canh.
Ngày ngày qua đi, mọi thứ ngày càng trở nên tệ hơn. Hầm mỏ bị đóng cửa trong hai tuần và trong thời gian đó một nửa quận 12 đang chết đói.
Rất nhiều trẻ em nhận việc khoan đá tảng, nhưng thường chúng không được nhận tí tiền nào cả. Sự thiếu thốn thức ăn bắt đầu xuất hiện và thậm chí với những người mất sạch tiền chỗ cửa hàng cũng trở nên trắng tay. Khi hầm mỏ được mở cửa trở lại, tiền lương bị cắt giảm, số giờ làm việc kéo dài hơn, những người thợ mỏ bị gửi đến những nơi làm việc nguy hiểm. Chỗ thức ăn đang chờ được phân phát cho Ngày chia phần bị làm hỏng và mục bởi bọn gặm nhấm. Hệ thống máy móc ở quảng trường liên tục hoạt động khi những kẻ bị lôi vào để trừng phạt quá đông mà không nghĩ tới việc chúng tôi hề không cho rằng bọn họ đẫ phạm pháp.
Gale trở về nhà mà không có cuộc thảo luận nào về cuộc nổi dậy giữa chúng tôi. Nhưng tôi không thể chịu đựng được khi nghĩ rằng mọi thứ mà anh ấy chứng kiến sẽ chỉ làm tăng ý chí quyết tâm đấu tranh trở lại. Sự khổ cực tại hầm mỏ, những con người bị tra tấn nơi quảng trường, vẻ đói khát trên khuôn mặt của các thành viên trong gia đình anh. Rory đã đăng kí đi khoan đá, việc mà Gale còn không thể nào nói rõ được, nhưng điều đó vẫn không đủ ăn với khả năng bị bắt giam và giá thức ăn thì tăng liên tục.
Chỉ có một thứ có vẻ lạc quan là, tôi đã nhờ được ông Haymitch thuê Hazelle làm quản gia, kết quả là sẽ có thêm một ít tiền cho bà ấy và tăng thêm chất lượng cuộc sống cho ông Haymitch. Thật kì lạ khi bước vào nhà ông ấy trong tình trạng thoáng mát và sạch sẽ, thức ăn còn được hâm nóng trong lò nữa. Ông ấy chắc không để ý lắm vì ông còn có hẳn một cuộc chiến hoàn toàn khác.
Peeta và tôi đã cố hạn chế số rượu trắng mà chúng tôi có, nhưng nó gần như sắp cạn kiệt, và vào lần cuối tôi nhìn thấy Ripper là bà ấy đang ở trong nhà kho.
Tôi cảm thấy mình trông như một kẻ bị xã hội bỏ rơi khi bước dọc theo những con phố. Mọi người giờ đây đều lảng tránh tôi.
Thế mà nhà tôi lại chẳng bao giờ thiếu khách khứa hết. Đồ tiếp tế liên tục cho những người bị ốm và bị thương được để trong bếp trước khi mẹ tôi, người mà đã từ lâu ngừng chịu trách nhiệm phục vụ mọi người tiếp tục công việc. Dù vậy, nhà kho để thuốc ngày càng cạn kiệt, đến mức bà sớm sẽ phải điều trị bệnh nhân bằng tuyết. Tất nhiên gỗ cây thì bị cấm. Chắc chắn là vậy. Không nghi ngờ gì cả. Thậm chí bây giờ Gale còn không thắc mắc gì về điều này nữa. Nhưng vài một buổi sáng tôi đã hỏi. Đó không phải là vì ngôi nhà đã chật ních những người ốm, đang hấp hối, với lưng sau rỉ máu, những đứa trẻ mặt hốc hác, những đôi ủng hành quân, hay vẻ đau đớn ở khắp nơi khiến tôi lảng ra chỗ khác. Mà bởi vì sự ghé thăm của chiếc hộp đựng trang phục cưới vào một buổi tối với một lời dặn từ bà Effie nói rằng tổng thống Snow đã đích thân chọn những thứ này.