Tôi săm soi khuôn mặt của cô gái, hiện đang đỏ bừng lên vì cóng lạnh. Hàm răng cong và có một vết bớt hình trái dâu tây phía trên một bên mắt nâu màu sô cô la. Đây không phải là một người lính canh.
Cũng chẳng phải cư dân Capitol.
“Cô là ai?” Tôi hỏi một cách thận trọng nhưng mang ít vẻ hằn học hơn.
“Tôi là Twill,” Người phụ nữ nói. Cô ta trông già dặn hơn. Có lẽ khoảng 35 tuổi.
“Còn đây là Bonnie. Chúng tôi đã chạy trốn khỏi quận 8.”
Quận 8! Thế thì họ chắc phải biết về cuộc nổi dậy.
“Cô lấy những bộ đồng phục này ở đâu?” Tôi hỏi.
“Tôi lấy cắp chúng từ nhà máy,” Bonnie đáp. “Chúng tôi sản xuất nó ở đấy. Tôi nghĩ rằng bộ đồng phục này dành cho… cho một ai đó khác. Đó là lí do tại sao nó trông khá thùng thình.”
“Khẩu súng là của một tên canh giữ đã chết,” Twill nói, dõi theo đôi mắt tôi.
“Chiếc bánh trên tay cô. Với hình con chim. Nó ám chỉ điều gì?” Tôi hỏi.
“Cô không biết à, Katniss?” Bonnie có vẻ thực ngạc nhiên.
Họ nhận ra tôi. Tất nhiên là họ nhận ra tôi rồi. Tôi không hề che mặt và lại đang đứng ở đây, bên ngoài quận 12, chĩa mũi tên vào họ. Có thể là ai khác được chứ?
“Tôi nhận ra vì nó khớp với ghim cài áo tôi dùng ở trong đấu trường.“
“Twill không biết.” Bonnie nói khẽ.
“Có thể là không biết tí gì tới nó cả.” Đột nhiên tôi cảm thấy cần phải kiểm soát mọi thứ “Tôi biết bọn cô đang có một cuộc nổi dậy ở quận 8.”
“Đúng thế, đó là tại sao chúng tôi phải trốn đi.” Twill nói.
“Chà, giờ thì các cô đều trông rất ổn và đã được thoát ra. Các cô định sẽ làm gì tiếp theo?” Tôi hỏi.
“Chúng tôi đang đi về quận 13.” Twill trả lời.
“Mười ba?” Tôi nói “Không có quận 13 nào cả. Nó đã bị xóa sổ trên bản đồ.”
“Mười bảy năm trước,” Twill nói.
Chợt Bonnie buông chiếc nạng ra và co rút lại đau đớn.
“Chuyện gì xảy ra với chân của cô vậy?” Tôi hỏi.
“Tôi bị trẹo mắt cá chân. Đôi giày quá to.” Bonnie đáp.
Tôi cắn môi. Bản năng mách bảo tôi rằng họ không nói dối. Và đằng sau sự thật đó là một mớ thông tin mà tôi phải biết được. Dù vậy, tôi vẫn bước lên và đỡ lấy khẩu súng của Twill trước khi hạ bộ cung tên xuống. Rồi tôi do tự một lúc, nghĩ về một ngày khác ở trong khu rừng, khi Gale và tôi trông thấy con tàu đột nhiên xuất hiện giữa không trung, đang truy bắt hai kẻ chạy trốn khỏi Capitol. Chàng trai bị đâm bằng giáo và bị giết chết. Còn cô gái có bộ tóc đỏ, tôi đã biết chuyện khi tới Capitol, đã trở nên tàn tật và trở thành người nô lệ câm tên Avox. “Có ai theo sau các cô không?”
“Chúng tôi không nghĩ vậy. Có lẽ họ tin rằng chúng tôi đã bị giết trong trận nổ nhà máy.” Twill nói “May mắn là chúng tôi đã không chết.”
“Được rồi. Vào trong đi.” Tôi nói, gật đầu về phía ngôi nhà bằng xi măng. Tôi vào trong cùng với họ, mang theo cả khẩu súng.
Bonnie đi thẳng tới chỗ lò sưởi và thả người lên chiếc áo choàng của lính canh đã được trải ra trước đó. Cô ấy huơ tay trước ngọn lửa yếu ớt từ mẫu thừa của một thanh củi nay đã gần thành than. Làn da cô tái nhợt đến nỗi trở nên trong suốt và tôi có thể nhìn thấy nét ửng đỏ xuyên qua da thịt. Twill cố sửa soạn lại chiếc áo choàng mà đáng nhẽ phải là của cô ấy quanh cô gái đang run rẩy.