Một cái hộp thiếc đã cắt một nửa, miệng nham nhở trông khá nguy hiểm. Nó được đặt lên đống tro, đổ đầy một nhúm lá kim đang bốc hơi trong nước.
“Đang pha trà à?” Tôi hỏi.
“Chúng tôi không chắc lắm. Tôi nhớ là đã nhìn thấy ai đó làm thế này với những lá kim của cây thông ở trường đấu vài năm về trước. Tôi nghĩ nó là lá kim thông.” Twill nói với một cái cau mày.
Tôi nghĩ về quận 8, một đô thị đáng sợ luôn bốc mùi khí thải công nghiệp, mọi người ở trong những căn phòng ọp ẹp. Quang cảnh chỉ độc một bãi cỏ. Không có tí cơ hội nào để hòa với tự nhiên. Thật kì diệu khi hai người lại pha được loại trà này.
“Đã hết thức ăn rồi à?” Tôi hỏi.
Bonnie gật đầu. “Chúng tôi đã đi kiếm những gì có thể nhưng thức ăn quá khan hiếm. Nó cạn kiệt rất nhanh.” Sự run rẩy trong giọng nói của cô ấy làm tan biến chút đề phòng còn lại trong tôi. Cô ấy chỉ là một cô gái bị thương và suy dinh dưỡng, đang chạy trốn khỏi Capitol.
“Thế thì hôm nay là ngày may mắn của cô đấy,” Tôi nói, ném túi dụng cụ lên sàn.
Những người chết đói có ở khắp các quận và chúng tôi vẫn có nhiều hơn là vừa đủ. Thế nên tôi đã đi phân phát cho xung quanh một ít. Tôi ưu tiên gia đình Gale, Greasy Sae, một vài thương nhân ở chợ đã thôi buôn bán. Mẹ tôi thì ưu tiên những người khác, hầu hết là các bệnh nhân, những người mà bà ấy muốn cứu giúp. Sáng nay tôi quyết định nhét đầy thức ăn vào túi dụng cụ, vì biết rằng mẹ sẽ trông thấy lượng thức ăn đang hết dần và cho rằng tôi sẽ khiến mọi người xung quanh bị đói. Thật ra thì tôi đã tốn thời gian đến chỗ hồ nước mà mẹ tôi không có gì phải lo lắng cả. Tôi định phân phát thức ăn sáng nay khi quay về, nhưng giờ thì điều đó sẽ không xảy ra. Từ chiếc túi, tôi lấy ra hai chiếc bánh nho với một lớp bơ được nướng kèm ở trên. Dường như chúng tôi luôn luôn có được nguồn dự trũ này kể từ khi Peeta biết rằng chúng là món ưa thích của tôi. Tôi quăng một cái về phía Twill nhưng lại bước qua và đặt một cái lên đùi của Bonnie vì lúc đó tầm với của cô ấy không tới và tôi không muốn chiếc bánh đáp xuống chỗ ngọn lửa.
“Ồ,” Bonnie nói “Ồ, tất cả cho tôi sao?”
Có cái gì đó trong tôi nhói lên khi tôi chợt nhớ tới một giọng nói khác. Rue. Trong đấu trường. Khi tôi đưa cho cô bé một cẳng vịt. “Em chưa bao giờ có được hẳn một cái chân vịt trước kia.” Vẻ mặt không thể tin được của em là do đói lâu ngày.
“Ừ, ăn hết đi,” Tôi nói. Bonnie cầm lấy chiếc bánh nhân nho như thể cô ấy vẫn không tin rằng đây là sự thật và sau đó thì cắn ngập răng từng miếng một, không thể dừng lại được. “Tốt hơn là nên nhai nó đã.” Cô ấy gật đầu, cố gắng chậm lại, nhưng tôi biết việc đó thật khó khăn khi mà bạn đang đói meo. “Tôi nghĩ trà xong rồi”. Tôi nhấc hộp thiếc ra khỏi đám tro. Twill tìm được hai chiếc cốc thiếc trong ba lô và tôi rót trà ra, đặt nó lên nền nhà cho nguội. Họ tụm lại với nhau, cùng ăn, thổi nguội trà, và nhấp những ngụm nhỏ khi tôi đốt lửa lên. Tôi chờ cho tới khi họ mút xong mỡ trên từng ngón tay để hỏi “Thế câu chuyện của các cô là gì?” Và họ bắt đầu kể cho tôi nghe.