Họ nằm đó một lát, thở phì phò, thở hổn hển. Nhưng ngay sau đó họ bắt đầu đặt câu hỏi. Họ cần phải được giải thích tường tận về toàn bộ cái thuật tàng hình kia; và việc bắt được cái nhẫn khiến họ hứng thú tới mức quên cả những phiền muộn của bản thân mình. Đặc biệt là Balin, chú cứ nằng nặc đòi kể đi kể lại về Gollum, các câu đố và tất cả những sự kiện khác, với chiếc nhẫn ở vị trí xác đáng của nó. Nhưng một lát sau ánh sáng bắt đầu nhạt dần, và khi ấy những câu hỏi khác lại được nêu ra. Họ đang ở đâu, con đường mòn của họ ở đâu, ở đâu có một chút thức ăn, và họ sẽ làm gì sau đó? Họ cứ hỏi đi hỏi lại như thế, và dường như họ mong chờ được Bilbo đích thân trả lời. Từ thực tế đó các bạn có thể thấy họ đã thay đổi cách nhìn nhận của mình rất nhiều về anh chàng Baggins và đã bắt đầu rất kính trọng anh chàng (như trước kia Gandalf đã nói rồi ra họ sẽ thế). Quả thật họ thực sự mong chờ anh chàng sẽ nghĩ ra một kế hoạch tuyệt vời để giúp họ, chứ đâu chỉ làu bàu nữa. Họ biết quá rõ rằng khi nãy nếu không có anh chàng hobbit thì chỉ chút nữa là cả bọn đã chết rồi; và họ cảm ơn anh chàng rất nhiều lần. Vài người trong bọn họ thậm chí còn đứng dậy và cúi rạp xuống mặt đất trước mặt anh chàng, dù rằng vì cố làm thế mà họ ngã lăn quay và phải mất một lúc mới lại đứng dậy được. Dù biết sự thật về cái thuật tàng hình kia, họ cũng không mảy may bớt coi trọng Bilbo; bởi họ thấy anh chàng có đôi chút trí tuệ, lại cũng có may mắn và còn có cả chiếc nhẫn thân nữa - mà cả ba thứ đó đều là những tài sản hữu ích. Nói tóm lại, họ tán dương anh chàng nhiều đến mức Bilbo bắt đầu cảm thấy rốt cuộc thì ở mình thật sự cũng có một chút gì đó của một người mạo hiểm dũng cảm, dù rằng anh chàng lẽ ra đã cảm thấy dũng cảm hơn nhiều nếu như có cái gì để ăn.
Song chẳng có gì cả, chẳng có gì hết; và không một ai trong bọn họ đủ sức đi kiếm ăn hoặc để tìm dấu con đường bị mất. Con đường bị mất! Cái đầu mệt mỏi của Bilbo chẳng chịu nghĩ đến gì khác ngoài con đường ấy. Anh chàng cứ ngồi thần ra, nhìn chằm chằm vào đám cây cối vô tận phía trước; và một lát sau tất cả bọn họ lại đều im lặng. Tất cả, trừ Balin. Rất lâu sau khi những người khác đã ngừng chuyện trò và nhắm mắt ngủ, chú vẫn còn lẩm bẩm và khùng khục cười một mình.
“Gollum! Thật may phúc cho tôi! Vậy ra lão đã lẳng lặng chạy vượt qua tôi là thế đấy, phải không? Bây giờ thì mình hiểu rồi! Cứ lặng lẽ rón rén mà bước, có phải thế không hả cậu Baggins? Khuy áo rơi tung tóe trên bậc cửa! Anh bạn Bilbo thân mến tài giỏi ơi - Bilbo - Bilbo - bo - bo - bo...” Rồi chú ngủ thiếp đi, và mọi thứ chìm vào yên lặng một lúc lâu.
Bỗng nhiên Dwalin mở một mắt ra và nhìn khắp bọn họ. “Thorin đâu ấy nhỉ?” chú hỏi.
Thật là một cú sốc khủng khiếp. Dĩ nhiên là chỉ có mười ba người bọn họ, mười hai chú lùn và anh hùng hobbit. Thorin thật sự đang ở đâu? Họ băn khoăn không biết số phận nghiệt ngã nào đã xảy đến với chú, ma thuật hay lũ quái vật của bóng tối; và họ cứ nằm trong rừng mà hoang mang. Rồi họ lần lượt thiếp đi trong giấc ngủ khó chịu đầy những mộng mị khủng khiếp khi buổi tối trôi dần vào đêm đen; và lúc này chúng ta đành bỏ mặc họ ở đó, quá ốm yếu và mệt mỏi nên họ không thể cử người canh gác hoặc thay phiên nhau mà canh gác.