XtGem Forum catalog
Trang chủ | Đăng kí | Đăng Nhập
Phần mềm lướt web
[
UC Browser ] [ OperaMini ]

Đoạn Hồn Tuyệt Cung

» Thể loại: Kiếm Hiệp

» Đăng lúc: 10:37 13/10/2013
» Lượt xem: 7032
↓Xuống cuối trang↓


- Cô... gái... Chỉ được hai tiếng là người ấy thở phào im bặt. Đông Bích hậm hực :

- Cũng là nàng... Và chàng đặt người này nằm xuống thì lại vướng một sợi tơ. Đông Bích kéo mãi sợi tơ này mới hay một đầu, cột vào người này, đầu kia cột vào tim đèn, nên khi người này rơi xuống, liền kéo thật nhanh tim đèn sáng lòa lên từ nơi góc điện bay vụt đến chàng. Đông Bích gật gù :

- Mưu muội để thoát thân, nhưng nàng sẽ biết tay ta. Nói rồi chàng cũng lao người khỏi chính điện, rời ngôi đại tự hoang phế mà trở về khách sạn. Cả vùng khách sạn vào giờ này đều ngủ yên, cảnh vật im lìm. Dãy phố mệt mỏi ngủ say. Một vài con chó dành mồi cắn nhau gầm gừ... Đông Bích cũng trở vào phòng bằng lối cửa sổ. Chàng đốt đèn lên thì chợt thấy trên bàn có một phong thư của ai để trên bàn mình, trên phong bì không ghi gì cả. Cầm phong thư lên xem, thì phong thư không có dán nên Đông Bích liền mở ra xem, thấy lá thư có ghi : “Huynh đài nhã giám. Hành động vừa rồi của huynh đài e rằng sẽ không mang lại tốt đẹp cho huynh đài. Điều này huynh đài nghi ngờ chăng? Nếu vậy, thử hỏi huynh đài đã tìm biết được loại võ công nào trên những xác chết đó chưa. Nếu không biết thì ta có lời khuyên là huynh đài nên bỏ ý định tìm ra thủ phạm, nếu không, hậu quả khốc liệt sẽ đến với huynh đài.” Cuối bức thư không có ghi danh tánh. Chỉ thấy nét chữ thật dịu dàng, song rất sắc sảo. Đông Bích đọc lại lá thư lần nữa và nhìn chăm chú vào nét chữ như cố nhìn ra người viết, cuối cùng chàng hậm hực...

- Cũng là nàng, lại hăm dọa cả ta ư! Chàng bỗng nhiên cất tiếng cười vang :

- Ha! Ha! Ha!... Tiếng cười càng lúc càng lớn như xé nát không gian tịch mịch, như trút cả giận hờn, tức bực... rồi bỗng nhiên, chàng chụp lấy khay trà ném vào cánh cửa lớn, đánh rầm và tiếng bình, tách đổ bể kêu loảng xoảng làm vang động cả hai dãy phòng. Cơn giận cũng giảm đi thì đột nhiên cánh cửa vụt mở ra. Túy Hồ lão tử vào trước và Vương bất lão vào theo với tiếng hỏi liên miên :

- Cái gì thế? Cái gì thế hả? Tiểu đệ, tiểu đệ làm sao vậy? Đông Bích thấy hai người vào, nên cảm thấy ngượng ngùng và ấp úng trả lời :

- Dạ... dạ đâu có gì. Vương bất lão lại chất vấn :

- Đâu có gì sao được. Đây này, bình tách đổ bể lung tung, rồi nửa đêm lại cười lên làm ồn cả vậy. Đông Bích cười, định đưa phong thư ra nhưng nghĩ sao chàng lại đáp :

- Tiểu đệ đang ngủ và nằm mơ thấy đang cùng với đại ca đuổi bắt một con thỏ lông trắng tinh và dài tuyệt đẹp trong vùng băng tuyết. Đại ca rượt theo vừa tầm tay liền chụp nó, nhưng con thỏ thoát thân lẹ làm đại ca chụp vào màng tuyết mỏng và rơi tòm trong vùng nước băng giá. Đại ca chới với la ơi ới làm cho tiểu đệ bật cười đó chứ. Và khi nghe một tiếng xoảng giật mình thức dậy, thì có một con mèo trắng chắc đang rình rập gì trong phòng, nghe tiếng cười của tiểu đệ mà hoảng hốt làm đổ khay trà vở tung và nó biến ra cửa sổ ngay. Vương bất lão bất lão nghe Đông Bích kể rồi hậm hực :
↑Lên đầu trang↑
Trang: [«Trước] 1,69,70,[71],72,73,225 [Sau»]
Đến trang:
Tags: Đoạn, Hồn, Tuyệt, Cung, Kiếm, Hiệp, MobileTruyen
Chia sẻ: Facebook - Twitter - Zing
Link:

BBcode:
icon Sát Sở
icon Thẩm Thắng Y - Thất Dạ Câu Hồn
icon Liệt Hỏa Như Ca (Tập 2)
icon Liệt Hỏa Như Ca (Tập 1)
icon Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam
icon Giang Hồ Tứ Quái
icon Đoạn Hồn Tuyệt Cung
12»
» Online: 1
» Trong ngày: 15
» Tổng: 7032 - Load: 0.0001s
» Bộ đếm: U-ON C-STAT
>