pacman, rainbows, and roller s
Trang chủ | Đăng kí | Đăng Nhập
Phần mềm lướt web
[
UC Browser ] [ OperaMini ]

Đoạn Hồn Tuyệt Cung

» Thể loại: Kiếm Hiệp

» Đăng lúc: 10:37 13/10/2013
» Lượt xem: 7034
↓Xuống cuối trang↓


- Thật khó lắm, vì phải biết môn võ công nào mà không gây thương tích bên ngoài dẫu một chấm nhỏ, mà chỉ chấn đứt kinh mạch bên trong thôi. Tiểu đệ hiện giờ chưa nghĩ ra được môn võ công nào. Ba người lại rơi vào tình trạng mịt mù, và cho đến canh hai ba người mới vào đến thị trấn. Nơi này khách sạn không có nhiều, nên đã hết chỗ từ lúc chiều. Ba người phải đi đến cái cuối dãy phố thị trấn mới có chỗ. Sau khi hỏi qua tên quản lý, cả ba phải lấy hai phòng cách nhau vì chỉ còn một phòng nhỏ và một phòng lớn. Đông Bích đề nghị :

- Giang tiền bối và Vương đại ca tạm trú nơi phòng lớn, để phòng nhỏ cho cháu. Hai lão tiền bối bàn cãi một chặp rồi đành thuận theo đề nghị của Đông Bích. Gian phòng lớn ở cuối dãy bên phải và gian phòng nhỏ lại ở dãy bên trái. Nên lúc lên trên lầu thì một tên tiểu nhị đưa Túy Hồ lão tử và Vương bất lão về cuối dãy và một tên tiểu nhị khác đưa Đông Bích trở ngược về dãy bên trái. Khi chàng vừa quay người đi về phòng mình theo tên tiểu nhị thì thoáng thấy một cô gái mặc bộ đồ trắng và choàng áo ngoài màu tím nhạt, vừa bước vào gian phòng nhỏ cùng dãy với phòng chàng. Thoáng ý nghĩ nghi ngờ thì tên tiểu nhị từ phòng nàng đó đi ra, chàng chận lại hỏi :

- Người con gái ấy cũng vừa đến mướn phòng à?

- Dạ, tôi vừa đưa nàng lên phòng đó!

- Ừ, được rồi, ngươi đi đi. Rồi chàng lại tiếp tục theo tên tiểu nhị về phòng trọ của mình, gian phòng này nhỏ thật, song cũng gọn gàng và cách xa phòng cô nàng vừa mới đến độ tám gian, nhưng cũng cùng ở một dãy với nhau. Sau khi tên tiểu nhị đi rồi, chàng quan sát dãy phòng này đều có cửa sổ mặt sau cho mỗi phòng, chàng thầm nghĩ :

- Dáng dấp giống nàng này quá, nhưng không lý khinh công của nàng lại cao siêu đến thế? Và tại sao nàng lại ra tay sát thủ người của Cái bang thôi? Những câu hỏi cứ lởn vỡn trong đầu óc khiến chàng không tài nào ngủ được. Chàng phải ngồi tọa công cho qua mệt nhọc sau một ngày lận đận. Chàng định nằm nghỉ nhưng nàng con gái ở cùng dãy này thật đáng nghi làm chàng thao thức mãi. Bỗng chàng nghe một tiếng hự và như có tiếng thân người vừa rơi từ lầu trên xuống đất. Chàng nhanh nhẹn búng người chạy ra nhìn qua cửa sổ thì lại thấy một bóng trắng của một nàng con gái lao vút từ trên mái nhà này sang mái nhà khác. Không thể chần chờ, chàng liền xuyên qua cửa sổ tung người đuổi theo. Bóng trắng phía trước lúc ẩn lúc hiện, chập chờn như bóng ma tiến về phía núi rừng hướng Tây. Mặc dù Đông Bích cố gắng đuổi hết sức lực nhưng khoảng cách giữa chàng và bóng trắng vẫn không thâu ngắn lại. Đuổi nhau hơn mấy dặm đường và khi vào sâu trong rừng cây thì bóng trắng lẫn lộn với rừng cây nên Đông Bích đành mất dấu, tuy thế chàng cứ hăm hở tìm kiếm khắp nơi. Ánh sao sáng tỏ của muôn ngàn cái hợp lại, làm cho trần gian có ánh sáng dịu dàng khắp nơi. Đông Bích lại nhảy lên đọt cây cao để quan sát khắp nơi một lần nữa thì đột nhiên chàng kêu lên :

- Kìa, có cái chùa hoang phía bên tả. Thế là chàng nhắm hướng đó mà chạy tới. Quanh co một chặp là chàng đã đứng trước cửa chùa. Núi rừng giữa đêm khuya thật vắng vẻ ghê rợn. Lá rừng xào xạc khi có vài con chồn, con sóc hoảng sợ phóng chạy. Cảnh chùa mập mờ ẩn hiện ba chữ Long Quang tự đã bị sức mẽ hoang phế. Đông Bích rút cây quạt cầm tay, thận trọng bước tới trước cửa lớn. Bỗng cánh cửa ập mạnh, đánh rầm một tiếng, làm chàng phải nhún người nhảy qua một bên. Khi đó, cánh cửa từ từ mở ra với tiếng kêu kẻo kẹt thê lương. Đông Bích hít một hơi dài rồi nhẹ bước tiến vào thềm cửa, chàng lấy chân đạp hơi mạnh cánh cửa bật ra nhưng cùng lúc đó, cánh cửa lại bị đẩy mạnh liền rời bản lề, ngã ầm xuống đất. Đông Bích không ngờ gỗ cửa đã mục như vậy và vì nó đột nhiên lại đổ xuống nên chàng phải thối lui ra ngoài ba bước. Chàng thấy không có gì xảy ra nên bước vào thật thận trọng. Cảnh chùa lành lạnh của sự hoang phế như hòa hợp với mùi rêu mốc, như tăng thêm vẻ rùng rợn ghê tởm. Đảo mắt quan sát mọi vật thì ra đây mới chỉ là tiền điện của ngôi chùa. Đông Bích tiến sâu vào hơn nữa thì chân chàng dẫm phải một chất nhờn nhợn, nhìn kỹ lại mới hay là máu người. Khi chàng vừa ngước đầu lên thì có hai cánh tay vắt vẻo, đầu đưa trên đầu chàng. Đông Bích chợt lùi lại, nhìn thấy cánh tay còn đẫm máu chưa khô mà cũng phải rùng mình. Chàng liền bước nhanh lên đẩy cánh cửa để vào chánh điện, khi cánh cửa vừa mở ra là hai bóng người lao ra. Đông Bích nhanh như chớp vung cái quạt là hai thân người đổ xuống, chắn ngang lối cửa vào. Nhờ đôi mắt nhìn trong bóng tối cũng được rõ ràng, nên chàng thấy hai người vừa rồi là đệ tử Cái bang bị phiến quạt chém đứt bụng và cụt mất một cánh tay. Mặc dù vậy chàng cũng không thối lui. Chàng đột nhiên lao vút vào giữa điện bỗng kêu lên hốt hoảng :
↑Lên đầu trang↑
Trang: [«Trước] 1,67,68,[69],70,71,225 [Sau»]
Đến trang:
Tags: Đoạn, Hồn, Tuyệt, Cung, Kiếm, Hiệp, MobileTruyen
Chia sẻ: Facebook - Twitter - Zing
Link:

BBcode:
icon Sát Sở
icon Thẩm Thắng Y - Thất Dạ Câu Hồn
icon Liệt Hỏa Như Ca (Tập 2)
icon Liệt Hỏa Như Ca (Tập 1)
icon Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam
icon Giang Hồ Tứ Quái
icon Đoạn Hồn Tuyệt Cung
12»
» Online: 1
» Trong ngày: 2
» Tổng: 7034 - Load: 0.0002s
» Bộ đếm: U-ON C-STAT
>