- Trên thế gian không có bức tường nào không thể leo lên. Trương Khiết Khiết hỏi:
- Vậy thì chàng leo lên đi. Sở Lưu Hương hỏi:
- Sau đó ? Trương Khiết Khiết đáp:
- Sau đó nhảy xuống bên kia. Sở Lưu Hương hỏi:
- Nhảy xuống rồi làm gì ? Trương Khiết Khiết đáp:
- Dưới tường có một con đường nhỏ lát đá hoa cương. Sở Lưu Hương thốt:
- Được, đường nhỏ lát đá hoa cương. Trương Khiết Khiết nói tiếp:
- Chàng nếu không dám dùng chân đi, dùng tay đi cũng được, vô luận chàng đi cách nào, đi đến tận cuối đường, là thấy một mảnh rừng hoa, chừng như là đào hoa, trong rừng hoa có căn gác nhiều tầng. Sở Lưu Hương hỏi:
- Sau đó ? Trương Khiết Khiết đáp:
- Chàng đi đến căn gác đó, là có thể tìm ra người chàng muốn tìm. Sở Lưu Hương hỏi:
- Đơn giản như vậy ? Trương Khiết Khiết đáp:
- Đơn giản như vậy. Nàng cười một tiếng, lại nói:
- Thiên hạ có nhiều chuyện như vậy, chuyện xem càng phức tạp, kỳ thật thông thường lại càng đơn giản. Sở Lưu Hương thốt:
- Nàng ít ra nên nói cho ta biết nơi đây là chỗ nào, căn gác đó có người nào ? Trương Khiết Khiết đáp:
- Chàng sớm biết thôi, hà tất tôi phải nói ra. Sở Lưu Hương hỏi:
- Nhưng sao nàng lại biết ? Sao lại biết người đó nhất định ở trong căn gác đó ? Trương Khiết Khiết nghênh mặt:
- Không nói ! Sở Lưu Hương hít một hơi dài, cười khổ:
- Ta đã sớm biết, ta cho dù có hỏi nàng, nàng nhất định không chịu nói. Trương Khiết Khiết ngẩng đầu, trừng mắt nhìn chàng:
- Chàng có phải cũng sớm biết chàng nếu cố ý không hỏi, tôi lại nói cho chàng biết ? Sở Lưu Hương bỗng ho sù sụ. Trương Khiết Khiết trừng mắt, bỗng nhéo mũi chàng một cái nặng nề, nhảy dựng toàn thân, lăng không phi thân, người đã ra xa ngoài bốn năm trượng:
- Chàng đơn giản không phải là người, là con heo, con heo đáng chết, con heo không biết xấu hổ đáng chết ! Tiếng của nàng còn vọng trong tai Sở Lưu Hương, người đã biến mất. Tường cao, cao thật cao. Nhưng trên thế gian có bức tường nào mà Sở Lưu Hương không vượt qua được ? Sở Lưu Hương đứng trên đầu tường, gió đêm thoảng nhẹ, người chàng thanh tỉnh, nhưng trong tâm lại vẫn rối loạn hỗn độn, cũng không biết là tư vị gì. Trương Khiết Khiết thật ra đầu óc ra sao, chàng thật sự vô phương hiểu nỗi. Nhưng hiện tại tuyệt không phải là lúc nghĩ ngợi những chuyện đó. Sở Lưu Hương miễn cưỡng chuẩn bị phóng người xuống, chàng biết mình hiện tại nếu không thể bình tĩnh, có lẽ vĩnh viễn vô phương bình tĩnh. Đình viên thâm trầm, tuy le lói ánh đèn, xem ra vẫn là một màn hắc ám. “Leo lên đầu tường, nhảy xuống”. Nhưng bên dưới là chỗ nào đây ? Trong bóng tối còn có thứ gì chực chờ chàng ? Sở Lưu Hương không biết, nhưng chàng quyết tâm phải mạo hiểm một phen. Chàng đã nhảy xuống.
Hồi 6Đêm Đoạn Hồn, Người Đoạn Trường
Một người nếu phải lén leo tường, phải cật lực gian khổ, phải đổ mồ hôi. Nhưng đợi đến lúc leo