Trang chủ | Đăng kí | Đăng Nhập
Phần mềm lướt web
[
UC Browser ] [ OperaMini ]

Đào Hoa Truyền Kỳ

» Thể loại: Kiếm Hiệp

» Đăng lúc: 10:35 13/10/2013
» Lượt xem: 5113
↓Xuống cuối trang↓


- Nàng phải đi ? Trương Khiết Khiết cúi đầu, cắn môi:

- Còn chàng ? Sở Lưu Hương hỏi lại:

- Ta ? Trương Khiết Khiết thốt:

- Chàng luôn có chỗ chàng phải đi ? Sở Lưu Hương đáp:

- Ta có. Mỗi người đều có. Trương Khiết Khiết thốt:

- Nhưng chàng chưa từng hỏi tôi, hỏi tôi từ đâu đến ? Hỏi tôi phải đi đâu ? Sở Lưu Hương đáp:

- Ta chưa từng hỏi qua. Chàng rất ít khi hỏi. Bởi vì chàng biết có chuyện nếu người ta chịu nói, căn bản vốn bất tất phải hỏi. Nếu không chịu nói, chàng càng hà tất phải hỏi. Trương Khiết Khiết thốt:

- Chàng chỉ hỏi tôi chủ nhân của đôi tay đó là ai ? Người ở đâu ? Sở Lưu Hương gật gật đầu. Trương Khiết Khiết hỏi:

- Nhưng ... nhưng chàng hôm nay sao lại không hỏi tôi ? Sở Lưu Hương đáp:

- Cái gì ta đã hỏi qua, hà tất phải hỏi lại. Trương Khiết Khiết hỏi:

- Chàng nghĩ tôi không chịu nói ? Sở Lưu Hương mỉm cười:

- Nàng nếu nguyện ý nói ra, hà tất ta phải hỏi. Trương Khiết Khiết thốt:

- Đó có lẽ chỉ vì chàng nghĩ cả tôi trước đó cũng không biết. Sở Lưu Hương cười cười, điềm đạm nói:

- Vô luận ra sao, ta lại đã không muốn hỏi nữa. Trương Khiết Khiết chớp chớp mắt:

- Sao vậy ? Sở Lưu Hương đáp:

- Ta trước đây ngẫu nhiên gặp nàng, lúc đó thật sự muốn thám thính tin tức nàng biết, cho nên mới hỏi, nhưng hiện tại ... Trương Khiết Khiết hỏi:

- Hiện tại thì sao ?

- Hiện tại ... hiện tại mỗi lần gặp nàng, chỉ bất quá là muốn nhìn thấy nàng, không muốn hỏi gì khác. Trương Khiết Khiết ngẩng đầu, ngưng thị đăm đăm nhìn chàng. Nàng như đang say, thân người run nhè nhẹ. Có phải vì gió lạnh thoảng qua ? Hay là vì nhiệt tình trong tâm nàng ? Nàng bỗng ngã vào lòng chàng. Bờ dương liễu. Đêm đã gần tàn, trăng đã gần tàn. Trương Khiết Khiết vuốt nhẹ mái tóc rối. Ngực Sở Lưu Hương vạm vỡ. Thật ra trong ngực chàng có thể dung nạp bao nhiêu yêu thương ? Bao nhiêu cừu hận ? Trương Khiết Khiết gối đầu trên ngực chàng, rất lâu, rất lâu, đột nhiên thốt:

- Đứng dậy, theo tôi đi. Sở Lưu Hương hỏi:

- Đi đâu ? Trương Khiết Khiết đáp:

- Một chỗ tốt. Sở Lưu Hương hỏi:

- Đi làm gì ? Trương Khiết Khiết đáp:

- Đi tìm một người. Sở Lưu Hương hỏi:

- Tìm ai ? Trương Khiết Khiết láy mắt, nói từng tiếng:

- Chủ nhân của đôi bàn tay đó. Con gái rất kỳ diệu, thật sự rất kỳ diệu. Nếu muốn hỏi nàng, lúc hỏi, nàng không nói ra, chết cũng không nói. Không hỏi, nàng có lẽ nhất định phải nói ra. Tường đá. Tường cao đến nỗi Sở Lưu Hương ngẩng đầu cũng không thấy gì. Trăng sáng phảng phất ở đầu tường. Sở Lưu Hương hỏi:

- Nàng muốn dẫn ta tới đây ? Trương Khiết Khiết đáp:

- Ừm. Sở Lưu Hương hỏi:

- Nơi đây là đâu ? Trương Khiết Khiết không đáp, hỏi ngược:

- Chàng có leo lên bức tường này được không ? Sở Lưu Hương đáp:
↑Lên đầu trang↑
Trang: [«Trước] 1,74,75,[76],77,78,115 [Sau»]
Đến trang:
Tags: Đào, Hoa, Truyền, Kỳ, Kiếm, Hiệp, MobileTruyen
Chia sẻ: Facebook - Twitter - Zing
Link:

BBcode:
icon Sát Sở
icon Thẩm Thắng Y - Thất Dạ Câu Hồn
icon Liệt Hỏa Như Ca (Tập 2)
icon Liệt Hỏa Như Ca (Tập 1)
icon Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam
icon Giang Hồ Tứ Quái
icon Đoạn Hồn Tuyệt Cung
12»
» Online: 1
» Trong ngày: 13
» Tổng: 5113 - Load: 0.0001s
» Bộ đếm: U-ON C-STAT
>

XtGem Forum catalog