- Tướng công đã tỉnh giấc rồi ư? Đông Phương Thanh Vân lại thấy mùi hương kỳ dị xộc vào mũi, chàng vội vận công bế khí. Hận Thiên Nữ mỉm cười dâm đãng, sóng mắt tình tứ đưa ngang, mụ bỗng đưa đôi tay trắng nõn ra ghì lấy đầu Đông Phương Thanh Vân áp vào ngực mình, thần trí Đông Phương Thanh Vân quay cuồng chao đảo... * * * * * Vầng thái dương đã trốn vào trong mây, trên đường sơn đạo khúc khuỷu nơi sường núi hiện ra hai bóng ảnh đang phi thân lao đi như tên bắn, chỉ trong nháy mắt đã có thể thấy rõ hai người này là ai. Đó là hai thiếu nữ vô cùng xinh đẹp, thanh tú siêu phàm, người đi trước là Tiêu Phụng Hoàng, người sau là Lâm Nhật Hoa. Vẻ mặt cả hai đều lộ vẻ sầu thương, đã nghe Tiêu Phụng Hoàng thở dài :
- Lãnh Tuyết Quyên nói không thấy Thiếu chủ ở Quỷ lâm và Ma cung, mà Hận Thiên Nữ mười ngày nay cũng không xuất hiện, chẳng lẽ mụ còn có nơi ẩn thân khác sao? Lâm Nhật Hoa nói :
- Có lẽ như vậy, đến loài mèo hoang còn có mấy cái hang thì đường đường một Tổng giáo chủ không có lấy vài ngôi biệt điện hay sao? Trong lúc uất hận Lâm cô nương đã ví Hận Thiên Nữ chẳng khác loài mèo hoang. Đã thấy Tiêu Phụng Hoàng gật đầu :
- Nhưng chúng ta lại không biết ở đâu. Khi xuyên qua một cánh rừng khá rậm rạp, cả hai bỗng phát hiện trước ngoài một trăm trượng có một căn lầu các trang nhã, phát hiện này khiến họ cùng có một tia hy vọng mong manh, chợt đâu một làn gió thoáng qua mang theo mùi hương ngây ngất, cả hai cùng nhìn nhau, khẽ ồ một tiếng. Lâm Nhật Hoa nhất thời cao hứng vừa định lao tới, thì Tiêu Phụng Hoàng giữ lại, hạ giọng :
- Đừng xung động, cường địch ở trước mặt, chớ nên khinh xuất. Lâm Nhật Hoa bèn hỏi :
- Vậy phải làm sao?
- Lâm muội muội, võ công của chúng ta so với Hận Thiên Nữ thì thế nào?
- Không rõ, chúng ta chưa bao giờ dùng tới toàn lực.
- Hận Thiên Nữ có Hữu Hình Vô Ảnh thần công.
- Phải rồi, vậy thì lúc nào mụ cũng có thể đưa chúng ta về Diêm phủ.
- Đúng vậy, nếu chúng ta mạo hiểm mà thất bại thì ai cứu Thiếu chủ? Do vậy chúng ta chỉ được phép thành công mà không được phép thất bại.
- Vậy thì chúng ta hãy chờ đợi cơ hội thâm nhập vào căn phòng giam Thiếu chủ. Tỷ tỷ cứu Thiếu chủ, phát huy thần công nhanh chóng thoát khỏi hiểm địa, còn muội sẽ cản hậu để kéo dài thời gian.
- Được, cứ vậy mà thi hành. Thời gian trôi nhanh vùn vụt, chẳng mấy chốc đã đến lúc lên đèn. Tiêu, Lam hai vị cô nương ngưng thần quan sát căn lầu. Đông Phương Thanh Vân ngồi im bất động, mắt nhìn ra ngoài trời đêm tối tăm lạnh lẽo, tuy thần trí tỉnh táo song trăm ngàn ý niệm dâng lên, vì sao chàng đã luyện Ban Nhược thần công tới cảnh giới lộ hòa thuần thanh mà khi ngửi thấy mùi mê hương thì không thể chi trì và làm chủ được mình? Chính khi trăm ngàn ý niệm đang trào lên, cửa phòng chợt mở ra, Hận Thiên Nữ thướt tha bước vào. Đông Phương Thanh Vân vội nhắm mắt vờ ngủ say. Hận Thiên Nữ ngồi xuống cất giọng ai oán :