- Cứ lần theo mùi hương khắc biết. Khi cả hai cô nương tiến vào nơi hậu viện, bỗng sau lưng có tiếng cười nhạt :
- Các ngươi quả là to gan. Cả hai cùng biến sắc, quay đầu nhìn thì thấy Hận Thiên Nữ đã đứng sừng sững từ lúc nào. Tiêu Phụng Hoàng vội dịch chuyển cước bộ, cất giọng thản nhiên :
- Không to gan thì đã không dám tới đây. Cùng lúc đó, Lâm Nhật Hoa như bóng quỷ mị lao vút vào gian phòng giam Đông Phương Thanh Vân. Mặc dù căn phòng tắt đèn, song với nhãn lực cao minh nàng đã thấy Đông Phương Thanh Vân đang nằm trên giường. Lâm Nhật Hoa vội lao tới xốc chàng lên. Lúc này gian phòng chợt sáng bừng lên, đồng thời xuất hiện hai tên yêu nữ. Bên ngoài đã nghe chưởng thanh vang tựa sấm rền kèm theo tiếng cước bộ rối loạn. Lâm Nhật Hoa quay người định tung mình lao ra, chợt đâu đến luồng kình phong ào ào cuốn tới. Lâm Nhật Hoa lập tức múa tít hữu chưởng nghênh tiếp. Bên ngoài đã nghe thanh âm lạnh lẽo của Hận Thiên Nữ cất lên :
- Tiểu nha đầu, ngươi đã mấy bận khiến ta phải phiền não, khi trước ta đã tha tội chết, lần này thì không dễ dàng vậy đâu. Dưới ánh trăng u ám, chỉ thấy Tiêu Phụng Hoàng và Hận Thiên Nữ đứng cách nhau hai trượng, đã nghe Tiêu Phụng Hoàng cười nhạt :
- Phải thử mới biết dễ hay không. Mắt lóe sát cơ, Hận Thiên Nữ quát :
- Tiếp chiêu. Dứt lời, Hận Thiên Nữ đã xuất chưởng, chưởng thế cực kỳ quái dị, chưởng chiêu đi được nửa chừng bỗng biến chiêu phân ra hai bên tả hữu, nháy mắt, một luồng hàn phong nổi lên khiến Tiêu Phụng Hoàng cảm thấy hàn khí nhập thấu xương, nàng khẽ hừ một tiếng, thân hình tựa bóng u linh lướt ra sau năm thước. Tiêu Phụng Hoàng biết Hận Thiên Nữ đã luyện thành Hữu Ảnh Vô Hình thần công, nên không dám chính diện nghênh tiếp, đành dùng Du đấu đấu pháp, kéo dài thời gian để Lâm Nhật Hoa thừa cơ đào thoát. Nhưng Hận Thiên Nữ là người từng trải giang hồ, lịch duyệt có dư, nào lại không biết ý đồ của Tiêu Phụng Hoàng. Hận Thiên Nữ luôn miệng cười nhạt, liên tục công kích, thoáng chốc chỉ thấy chưởng ảnh đầy trời, chưởng lực uy mãnh, chưởng thanh gào thét tựa thiên binh vạn mã xung trận, kình phong cuồn cuộn ập tới. Tiêu Phụng Hoàng cười nhạt một tiếng, giơ tay giang ngang tựa phi bằng tung cánh, và nhanh như ưng đói vồ mồi đáp xuống sau lưng Hận Thiên Nữ, mấy động tác giang tay, tung mình lao xuống như hòa thành một thế, cơ hồ khó phân biệt đâu là trước đâu là sau. Trong phòng lúc này cuộc đấu cũng ác liệt không kém, hai tên yêu nữ xuất chưởng liên miên bất tuyệt, căn phòng nhỏ rung lên từng hồi. Lâm Nhật Hoa biết không thể kéo dài tình thế này, nàng vội thi triển thân hình, Lâm Nhật Hoa biến thành sáu, bảy bóng ảnh. Cùng lúc ấy lại có thêm hai tên đại hán nhảy vào, kèm theo chưởng phong mãnh liệt. Sáu, bảy bóng ảnh bỗng nhiên phân ra bốn hướng đào tẩu, trong nhất thời hai yêu nữ cùng hai tên đại hán không biết đâu là người thật, đâu là người giả, đứng sững người nhìn. Lợi dụng khoảnh khắc này, Lâm Nhật Hoa tung mình lao ra ngoài. Thân hình còn lơ lửng trên không đã nghe Hận Thiên Nữ quát :
- Buông tướng công của ta xuống. Tiếp ngay sau đó từ mé hữu, phong thanh rít lên veo véo, Lâm Nhật Hoa vội đề khí tung mình lên hơn hai trượng, tránh khỏi công thế của Hận Thiên Nữ. Nhưng khi chân vừa chạm đất, Lâm Nhật Hoa đã nghe tiếng ám khí xé gió bắn tới sau gáy, nàng vội la lên :