- Tiêu Sương tiền bối nói không sai, ngươi quả nhiên còn thua loài cẩu tạp chủng. Ngươi tránh nạn trong phòng ta, người của ta lại còn giải nguy cho ngươi, vậy mà ngươi đem oán báo ân, ám toán ta, bổn thiếu gia thề hôm nay sẽ phân thây ngươi. Trước khi chết có gì trăng trối nói mau. Thiên Độc thư sinh kinh tâm động phách, lão không ngờ một thiếu niên vắt mũi chưa sạch, miệng còn hôi sữa mà đã luyện được một thân kim cương bất hoại, lão quá kinh hãi không nói được câu nào. Đông Phương Thanh Vân cười gằn :
- Chẳng phải bổn thiếu gia tàn độc mà là súc sinh ngươi quá ư gian hiểm, hôm nay ngươi chết cũng không oán được ta. Dứt lời, song chưởng vận đủ mười thành công lực đẩy ra, miệng quát :
- Cẩu tạp chủng, tiếp chưởng. Thiên Độc thư sinh nào dám nghênh tiếp, tung mình né tránh. Cùng lúc ấy từ đâu vẳng lại một thanh âm nhu hoà nhã :
- Đông Phương Thanh Vân, ngươi ở đâu... Đông Phương Thanh Vân bất giác đứng sững người như bị sét đánh. Thiên Độc thư sinh bèn thừa cơ tung mình vuột khỏi tường thành đào tẩu. Một mùi hương kỳ dị theo gió thoảng tới. Bỗng một tiếng rú thê thiết vang lên, mọi người thảy đều đã biết Thiên Độc thư sinh đã lọt vào tay Hận Thiên Nữ, vì mùi hương chưa nồng nên thần trí của Đông Phương Thanh Vân vẫn tỉnh táo, chàng vội nói :
-Tiêu, Lâm cô nương mau nghe lệnh. Tiêu Phụng Hoàng và Lâm Nhật Hoa bèn quì xuống, Đông Phương Thanh Vân nói :
- Hai cô nương hãy cùng Tiêu Sương tiền bối rời khỏi đây ngay. Tiêu Phụng Hoàng biến sắc :
- Thiếu chủ... Đông Phương Thanh Vân ngắt lời :
- Không được trái lệnh. Tiêu Sương tiền bối không chịu đi thì dùng võ công đem đi, mau tuân lệnh. Tiêu, Lâm hai vị cô nương nào dám cãi lệnh, đành nói :
- Tuân lệnh, Thiếu chủ... Nên biết khi xưa Tam Bí võ công cái thế nên mệnh lệnh nặng tựa Thái Sơn, môn đồ phải tuyệt đối chấp hành, không được trái lệnh. Tiêu, Lâm hai vị cô nương đã được Tọa Long Sinh nuôi dạy từ nhỏ nên việc phục tùng mệnh lệnh đã là thói quen. Do vậy Tiêu, Lâm hai vị cô nương đành phải rời xa, nước mắt lưng tròng mà đi. Trong chớp mắt mê hương mỗi lúc một nồng, khiến Đông Phương Thanh Vân toàn thân mềm nhũn, công lực tiêu tán. Lúc này Hận Thiên Nữ đã xuất hiện, vừa thấy Đông Phương Thanh Vân, mụ cười tươi như hoa, tiến tới ôm lấy chàng. Đông Phương Thanh Vân tuy lửa hận thiêu cháy tâm can, nhưng tứ chi vô lực, đành giương mắt đứng nhìn. Hận Thiên Nữ dịu dàng nói :
- Rốt cục, tiện thiếp đã tìm được tướng công. Nói đoạn Hận Thiên Nữ thi triển khinh công đem Đông Phương Thanh Vân rời khỏi Giao Long bảo. Lưng chừng ngọn Vọng Hà phong tại Vu Sơn, thời gian vào lúc hoàng hôn, mây ngũ sắc phủ kín bầu trời. Gió vi vút thổi qua một gian nhà cỏ, cuốn tung bức rèm lụa, trong gian phòng có đặt một chiếc giường trang trí tinh xảo, trên giường có một thiếu niên đang ngủ, chàng chính là Đông Phương Thanh Vân. Đã thấy Đông Phương Thanh Vân tựa hồ vừa tỉnh dậy sau một giấc mộng dài, chàng mở mắt ra, ngạc nhiên không biết nơi này là đâu, tại sao mình lại nằm đây? Khi chàng bật dậy, mới phát giác toàn thân mềm nhũn, muốn cất tiếng gọi cũng chỉ phát được mấy tiếng ú ớ vô nghĩa. Sau thoáng kinh hoàng, chàng gắng gượng bò lên. Hiện thời chàng biết mình đang ở đâu, và cũng biết rằng chỉ vì sự nông nổi nhất thời, trúng phải mê hương, lọt vào tay Hận Thiên Nữ. Lúc này bỗng nghe tiếng lạch cạch, cửa phòng khẽ mở ra, trên khuôn cửa xuất hiện một mỹ nhân ăn vận cực kỳ sang trọng, nữ nhân chính là Hận Thiên Nữ. Hận Thiên Nữ xông qua đám màn trướng bước tới trước giường dịu dàng :