-Vô sỉ, ngươi dám ám toán Thiếu chủ... Lời nói chưa dứt nàng vung song thủ phát liền hai chưởng. Sự tình diễn biến quá bất ngờ, khiến Tiêu Sương La Sát trở tay không kịp đứng ngẩn người nhìn. Đã nghe Thiên Độc thư sinh cười nhạt :
- Tiểu nha đầu, ngươi muốn chết sao? Vừa nói lão vừa đề tụ đủ mười thành công lực công ra một chưởng, lão biết vô độc bất trượng phu, nên muốn một chưởng này phải đả thương Lâm Nhật Hoa để diệt trừ hậu hoạn. Nào ngờ khi chưởng phong va chạm, Thiên Độc thư sinh cảm thấy một luồng lực đạo mãnh liệt ập tới, khiến lão lảo đảo thoái lui hai bước, mà Lâm Nhật Hoa chỉ thóai bộ nửa bước, thực là sự tình vượt khỏi mọi tiên liệu của Thiên Độc thư sinh. Chỉ nghe Lâm Nhật Hoa quát :
- Súc sinh, mau thường mạng? Song chưởng múa tít tiếp tục công kích. Lúc này Tiêu Phụng Hoàng đã đỡ được Đông Phương Thanh Vân, chỉ nghe chàng nói :
- Tiêu cô nương, hãy bảo vệ... Vừa nói chàng vừa ngồi xuống vận công điều tức. Thiên Độc thư sinh nằm mộng cũng không thể ngờ tiểu nha đầu tuổi mới đôi mươi mà lại có nội công thâm hậu đến vậy, bèn không dám khinh địch thấy Lâm Nhật Hoa vung chưởng tấn công, lão chỉ cười nhạt một tiếng, song thủ hợp lại theo thế “Đồng Tử Bái Quan m” rùng mình xuống tấn, vận lực đẩy ra một chưởng nghênh tiếp chưởng lực của Lâm Nhật Hoa. Hai luồng kình phong giao nhau, chỉ nghe một tiếng ầm, cát bụi tung mù trời, mặt đất rung từng chập, chưởng thanh tựa sấm rền. Thiên Độc thư sinh đứng không vững lảo đảo thoái lui mấy bước. Lâm Nhật Hoa cũng thoái lui hai bước, so ra nàng đã chiếm thế thượng phong. Thiên Độc thư sinh thấy thế bất lợi, vừa khi định quay người đào tẩu, bỗng nghe Tiêu Sương La Sát rít lên :
- Súc sinh, ngươi ác còn hơn cầm thú, tiếp chiêu. Lời vừa dút, quái ảnh cuốn tới trùng trùng, hàn quang phát ra ghê rợn. Thiên Độc thư sinh cả kinh :
- Chúng ta là cố giao, ngươi điên rồi sao? Tiêu Sương La Sát thêm ba thành công lực, miệng quát :
- Khi trước lão nương có mắt như mù, hiện tại mới thấy ngươi còn thua loài chó, tiếp chiêu. Chỉ trong nháy mắt, song phương đã công kích hơn ba mươi chiêu. Đông Phương Thanh Vân sau khi vận công điều tức mấy lượt mới phục hồi công lực, tinh thần hứng khởi. Chàng mới gầm lên một tiếng tựa rồng ngâm hổ rống, thân hình theo tiếng gầm nhảy vọt lên cao, xoay tít, chợt nhanh như điện lao xuống, chỉ nghe ầm ầm, tiếp đó hai tiếng hự, Thiên Độc thư sinh và Tiêu Sương La Sát bỗng nhiên rời nhau ra ai nấy đều lảo đảo thoái lui hơn ba thước. Mà Đông Phương Thanh Vân đứng sừng sững giữa trường đài, tựa cây ngọc trước gió, chàng trừng mắt nhìn thẳng vào mặt Thiên Độc thư sinh quát :