- Thiếu chủ, biết được tin buồn, lòng đau dạ xót. Lời nàng chạm phải vết thương lòng của Đông Phương Thanh Vân mà Tiêu cô nương lệ châu lã chã khiến chàng kích động, tiến lên ôm chặt nàng vào lòng, dòng lệ trào tuôn. Qua hồi lâu sau Đông Phương Thanh Vân mới cảm thấy ngượng ngùng nhưng trong nhất thời lại không muốn rời xa. Tiêu cô nương nghẹn ngào :
- Thiếu chủ, tì nữ những mong có thể hầu hạ Thiếu chủ một đời. Đông Phương Thanh Vân gật đầu im lặng. Tấm lòng đối với tấm lòng, tình thâm lại tựa tình thâm, một người là nam nhi đại trượng phu, một người là giai nhân tuyệt thế, đây chẳng phải là một đôi trai tài gái sắc hay sao? Những nguyện người sống lâu, sánh bước cùng thuyền quyên, nhưng hết thảy sự ở thế gian đều là bi hoan li hợp, đời người trôi nổi tựa cánh bèo thoáng đâu tụ về một chỗ, chốc đâu đôi ngã chia ly. Cách hồi lâu, Đông Phương Thanh Vân dìu nàng ngồi xuống.
- Tiêu cô nương thực đã tới rồi? Tiêu Phụng Hoàng đáp :
- Tì nữ chỉ cần thấy tướng công thì đã mãn nguyện lắm rồi, tướng công trông thần sắc sa sút, xin hãy nghỉ ngơi để tì nữ phục thị. Đông Phương Thanh Vân lắc đầu, nhưng khi chàng thấy đôi sóng mắt dạt dào vẻ quan hoài của nàng, bất giác chàng không muốn từ chối hảo ý, bèn nằm xuống giường. Tiêu Phụng Hoàng ngồi kế bên chàng khe khẽ cất lời hát khúc thiên ca, thanh âm trong vắt, êm ái khiến Đông Phương Thanh Vân như được một làn nước dịu êm gột sạch mọi phiền muộn, từ từ chìm vào giấc mộng. Đúng lúc ấy tổ phụ của chàng hiện thân, lão nhân thấy vậy bèn định thối lui, Tiêu cô nương đã nói :
- Lão tiền bối có điều chi chỉ giáo? Lão nhân bèn hỏi :
- Chỉ có một mình cô nương tới ư?
- Còn một người nữa, nhưng không phải đang ở đây.
- Lão phu biết rồi, chính đang ở gian ngục thất đối diện, chỉ tiếc là nếu lão phu có qua đó thì vị cô nương kia sẽ nghi hoặc, cũng được, hãy đợi ngoại tôn nhi của lão phu tỉnh lại rồi bàn. Cô nương cứ để cho tiểu tử này ngủ một giấc. Ôi? Đã mấy ngày nay y chẳng ăn uống nghỉ ngơi gì, dù thế nào y cũng vẫn là một hài tử, cần phải được chăm sóc chu đáo, lão phu đi đây.
- Lão tổ phụ, tì nữ không thể tiễn.
- Khỏi tiễn? Đông Phương Thanh Vân ngủ suốt ba ngày đêm, khi tỉnh giấc thì thấy lão nhân đang truyền thụ võ công cho Tiêu Phụng Hoàng, lúc này chợt có tiếng Bệnh Nhược Hiệp nói :
- Tham kiến Thiếu chủ.... Đông Phương Thanh Vân vội đáp :
- Có chuyện gì thế?
- Bẩm Thiếu chủ, thuộc hạ phụng mệnh Lãnh lam chủ tới bẩm báo mấy lời. Điều thứ nhất, tháng tới Tổng giáo chủ cần phải luyện công nên sẽ bế quan trong vòng một tháng, đây là cơ hội tốt nhất để đào thoát khỏi Quỷ lâm. Điều thứ hai Tổng giáo chủ đang chú ý tới Thiếu chủ, nên từ nay về sau Thiếu chủ nên thận trọng. Đông Phương Thanh Vân nói :
- Được, ta sẽ cẩn trọng phòng bị nghiêm ngặt.
- Thuộc hạ cáo lui. Bệnh Nhược Hiệp đi khỏi, lão nhân cười :
- Trời cho dịp tốt, ta phải nắm lấy, hiện lão phu có một cách có thể mau chóng thành công. Đông Phương Thanh Vân nói :