- Võ công của tướng công quả cao siêu, nếu là hai tháng trước thì có lẽ bổn giáo đã táng mạng, song hiện tại thì khác rồi. Võ công còn chưa luyện thành Vô Sắc Vô Tướng thần công thì đừng nên nghĩ tới việc phục cừu. Ôi, ta yêu chàng, yêu chàng... Mụ vừa nói vừa tiến về phía chàng, lúc này trên người mụ không còn mảnh vải che thân. Song mục trợn ngược, lửa giận xông lên vạn trượng, Đông Phương Thanh Vân muốn phát chưởng, nhưng toàn thân đã vô lực. Nữ nhân đã đến gần chàng, ôm lấy chàng... Lập tức Đông Phương Thanh Vân cảm thấy đầu óc quay cuồng toàn thân bủn rủn. Bỗng, một tiếng gầm vang lên khủng khiếp, tòa thạch động tựa hồ muốn sụp xuống :
- Tiện nhân, mau cút... Tổng giáo chủ giật mình, khẽ đẩy Đông Phương Thanh Vân ra, cặp mê nhãn còn lộ vẻ luyến tiếc, nói :
- Tướng công, ngày sau còn dài, chúng ta sẽ còn gặp lại... Đồng thời cánh cửa sắt cũng nặng nề đóng lại. Sau khi tỉnh lại Đông Phương Thanh Vân nghiến răng kèn kẹt, song mục lóe lên, ngọn lửa hận thù, nhưng lập tức định thần ngồi xuống vận công, chẳng nói nửa lời. Cần phải luyện Phật công tới cảnh giới tối cao, trong sát na này chàng phát hiện được rằng nếu không phá giải được yêu hương và mê nhãn thì có võ công cũng bằng thừa. Ngày lại tiếp ngày, chàng ngồi luyện công. Một ngày nọ, thanh âm Bệnh Nhược Hiệp vang lên :
- Tham kiến Thiếu chủ... Đông Phương Thanh Vân lạnh lùng :
- Có chuyện gì... Bệnh Nhược Hiệp đáp :
- Bẩm Thiếu chủ, Tiêu cô nương cùng một vị cô nương nữa đã tới Quỷ lâm. Lãnh lâm chủ thuận theo ý Thiếu chủ, đã đem hai vị cô nương đó giam vào ngục thất bên cạnh, chừng một tuần trà nữa sẽ tới. Thuộc hạ xin tháo lui... Lúc này lão nhân cũng đã xuyên tường mà qua, cả hai cùng chờ đợi. Sau khoảng thời gian chừng một tuần trà, rốt cục tiếng cửa sắt gian ngục thất bên cạnh đã khua lên rổn rảng. Lão nhân vội nói :
- Chúng ta đi gặp tỳ nữ của ngươi đi. Đông Phương Thanh Vân lắc đầu :
- Đừng vội, tránh Lãnh Tuyết Quyên khỏi bị liên lụy, để hài nhi gặp Tiêu Phụng Hoàng trước rồi hãy nói cũng chưa muộn. Lão nhân gật đầu im lặng. Đông Phương Thanh Vân vừa ngưng thần quan chú đã nghe tiếng cước bộ vang lên trong ngục thất bên cạnh, đã biết là Tiêu Phụng Hoàng, chàng vội dùng xuyên Bích truyền âm nói với Tiêu Phụng Hoàng :
- Tiêu cô nương, chúc mừng cô nương đã tới. Cách tường cũng lập tức vang lên lời đáp :
- Bẩm Thiếu chủ, tì nữ phụng mệnh Thiếu chủ, hiện đã bị giam trong Cầm Long động, không rõ Thiếu chủ đang ở đâu?
- Bổn Thiếu chủ đang ở gian ngục thất bên cạnh, vốn muốn đi gặp cô nương ngay, nhưng e không tiện...
- Bẩm Thiếu chủ, tì nữ muốn tham kiến Thiếu chủ.
- Có việc gì vậy?
- Thiếu chủ cần phải gặp mới nói được. Lão nhân vội nói :
- Ngoại tôn nhi, chúng ta hãy qua đi... Đông Phương Thanh Vân khẽ gật đầu. Lập tức vận thần công cùng lão nhân xuyên qua tường mà đi. Tiêu cô nương bất giác ngẩng người kinh ngạc, hồi lâu mới quì xuống :
- Tì nữ khấu kiến Thiếu chủ. Đông Phương Thanh Vân vội đỡ nàng lên, lão nhân nhìn Tiêu Phụng Hoàng lẩm bẩm :
- Quả là tuyệt thế giai nhân... Nói rồi im lặng quay người bỏ đi, hiện trong gian ngục thất chỉ còn lại Đông Phương Thanh Vân và Tiêu Phụng Hoàng. Lúc ấy, Tiêu cô nương khẽ hỏi :