Ở máy tính tiền có hai mươi đô la, vài đồng vàng drachma và mấy hóa đơn vận chuyển gửi cho Công Ty Chuyển Phát Nhanh Hermes, mỗi tờ kèm một túi da đựng tiền xu. Tôi lục tung văn phòng, tìm chiếc hộp vừa ý.
Trở lại bàn ăn, tôi đóng hộp đầu Medusa, điền hóa đơn vận chuyển như sau:
Gửi các thần
Đỉnh Olympia
Tầng thứ 600, Tòa nhà Empire States, New York, NY
Cùng những lời chúc tốt đẹp nhất
PERCY JACKSON.
Grover nhắc:
- Họ sẽ cáu tiết và bảo cậu láo xược cho xem.
Tôi rót vài đồng drachma vào túi nhỏ. Vừa thắt miệng túi, tôi nghe tiếng lạch xạch như máy tính tiền hoạt động. Kiện hàng bay lên không và biến mất kèm theo tiếng ‘BỤP’.
- Tớ cố tình khiến họ nghĩ thế mà.
Tôi nhìn Annabeth như muốn thách bạn ấy lên tiếng chỉ trích này nọ.
Nhưng Annabeth chỉ làm thinh. Có lẽ bạn ấy ngán biệt tài chọc giận các thần của tôi.
Annabeth làu bàu:
- Đi thôi. Ta cần lên kế hoạch khác..
12. Lời Khuyên Của Chó Xù
Đêm ấy thật khốn khổ.
Chúng tôi ngủ trong rừng, cách đường chính chừng ba mươi mét, tại một bãi đất trống lầy lội. Thoạt nhìn, ta biết ngay bọn trẻ quanh vùng hay đàn đúm ở đây: mặt đất đầy vỏ lon nước ngọt bẹp dúm và giấy gói đồ ăn nhanh.
Chúng tôi mang theo đồ ăn và mấy tấm mền lấy từ nhà “cô Em” nhưng không dám đốt lửa trại hong quần áo ướt. Một ngày đối phó với cả Nữ thần Báo Thù và Medusa khiến chúng tôi mệt lử nên không muốn mời gọi thêm rắc rối.
Ba đứa dự định thay nhau ngủ. Tôi tình nguyện thức ca đầu.
Vừa đặt mình xuống, Annabeth đã cuộn tròn trong chăn ngáy pho pho. Grover đi giày có cánh bay lên chạc ba thấp nhất của cái cây gần đó, ngồi dựa lưng ngắm bầu trời đêm.
Tôi giục nó:
- Cứ yên tâm ngủ đi. Có chuyện gì tớ sẽ gọi.
Nó gật đầu nhưng không nhắm mắt.
- Tôi buồn quá đi mất.
- Sao… hối hận vì đi chuyến này rồi ư?
Nó chỉ xuống vào đống rác ở dưới đất:
- Không phải. Dưới kia kìa. Cả trên trời nữa. Đâu còn ngắm sao được nữa. Cả bầu trời cũng bị ô nhiễm. Thời này làm thần rừng khổ nhất.
- Ra thế. Bạn tôi là người bảo vệ môi trường cơ đấy.
Nó lườm tôi:
- Trên đời chỉ mỗi con người không bảo vệ môi trường. Chẳng mấy lúc giống loài nhà cậu làm thế giới chết ngạt… Thôi, tớ chẳng buồn nói nữa đâu. Nói phải nói quấy với loài người phỏng ích gì chứ. Cứ đà này, tớ hết tìm nổi thần Pan.
- Pan là gì? Có phải kem xịt bánh không?
Grover hét toáng lên:
- Pan cũng không biết à? Là thần đồng quê đó. Thế theo cậu, tớ cần giấy phép truy tìm làm gì?
Một cơn gió lạnh xào xạc thổi qua bãi trống, làm át mùi hôi thôi của rác rến và bùn lấy. Gió mang theo hương dâu chín trộn lẫn hương hoa đồng nội và mùi nước mưa ngọt mát... những thứ trước đây từng có trong rừng. Thốt nhiên, cảm giác tiếc nuối man mác dâng ngập lòng tôi, nhưng nếu có ai hỏi tôi tôi không biết trả lời sao.
- Kể tớ nghe vụ truy tìm đi.
Grover nhìn tôi cảnh giác như thể sợ tôi chế giễu:
- Hai ngàn năm trước, Thần Cả Chốn Hoang Sơ biến mất. Một thủy thủ dong buồm ngoài khơi Ephesos nghe tiếng kêu bí ẩn từ bờ biển vọng tới: “Hãy loan tin thần Pan vĩ đại đã qua đời!” Hung tin lan nhanh trong loài người và họ tin ngay. Kể từ đó, họ tàn phá xứ sở của thần Pan. Đối với thần rừng, thần Pan là vua, là chúa tể. Thần bảo vệ chúng tớ và thế giới hoang dã còn sót lại trên trái đất. Thế hệ nào cũng có thần rừng thề tìm cho được thần Pan, dù chết cũng cam lòng. Họ tìm kiếm khắp nơi, lùng sục những miền hoang sơ, hy vọng tìm nơi thần ở ẩn và đánh thức thần từ giấc ngủ dài.