Tôi cố gom hết can đảm:
- Xin cho biết số phận của cháu?
Màn sương dày đặc hơn, thu lại trước mắt tôi rồi đi vòng quanh mặt bàn bày hũ thủy tinh ngâm các bộ phận quái thú. Thốt nhiên, bốn người hiện ra quanh bàn. Họ đang chơi bài. Mặt họ rõ dần. Đó là Gabe Cóc Chết và bạn ông ta.
Tôi nghiến răng, nắm chặt hai tay dù biết xơi bạc này không có thực, chỉ là ảo ảnh.
Gabe quay sang tôi nói bằng giọng khàn khàn của Nhà Tiên Tri:
- Ngươi sẽ đi theo hướng Tây, gặp vị thần tráo trở.
Người ngồi bên phải nhìn lên cũng nói bằng giọng đó:
- Ngươi sẽ tìm được vật bị đánh cắp và trả nguyên vẹn cho khổ chủ.
Người ngồi bên trái ném hai quân bài ra giữa bàn:
- Ngươi sẽ bị phản bội bởi người tự xưng là bạn.
Chú Eddie, quản lý chung cư phán câu cuối:
- Cuối cùng, ngươi sẽ không cứu nổi người quan trọng nhất của đời mình.
Bốn người vụt biến mất.
Lúc đầu tôi quá kinh ngạc nên không nói được gì mãi đến lúc màn sương thu nhỏ, tuồn trở lại miệng xác ướp, tôi mới kêu lên:
- Gượm đã! Người vừa nói gì? Ai tự xưng là bạn? Cháu không cứu được ai?
Đuôi con rắn nước biến mất trong miệng xác ướp. Bà ta lại ngồi dựa tường như khi nãy.
Miệng xác ướp khép lại như thể cả trăm năm nay chưa động đậy.
Gác xép lại im lặng, hoang vắng, chẳng có gì ngoài đống kỷ vật bụi bặm.
Tôi biết dù có đứng lỳ đến khi mạng nhện chăng đầy người, tôi cũng chẳng biết gì hơn.
Giờ lắng nghe Lời Sấm Truyền của tôi đã kết thúc.
-o-
Bác Chiron hỏi:
- Thế nào cháu?
Tôi ngồi phịch xuống ghế trước bàn Ngài D. thường chơi bài:
- Bà ấy bảo cháu sẽ lấy lại được vật bị mất cắp.
Grover nhoài người, háo hức nghe, miệng rau ráu nhai vỏ lon nước ngọt:
- Tuyệt quá.
Bác Chiron gặng hỏi:
- Nhắc lại nguyên văn Lời Sấm Truyền xem nào. Quan trọng lắm đấy.
Tai tôi vẫn ù đặc:
- Bà ấy... bảo cháu đi về hướng Tây, gặp vị thần tráo trở. Cháu sẽ lấy lại vật bị đánh cắp và trả lại nguyên vẹn cho khổ chủ.
Grover bảo:
- Tớ biết thừa.
Bác Chiron vẫn chưa hài lòng:
- Còn gì nữa?
Tôi không muốn nói nốt.
Bạn nào phản bội tôi? Bạn tôi đếm trên đầu ngón tay. Vậy mà ai nỡ...
Câu cuối mới ghê: tôi không cứu được người quan trọng nhất của đời mình. Nhà Tiên Tri này thật lạ đời: giao nhiệm vụ, bắt tôi làm rồi bảo: “Tao nói trước. Thế nào mày cũng thất bại.”
Tôi không thể thú nhận sẽ thất bại trước khi lên đường. Tôi bèn nói:
- Hết rồi ạ.
Bác nhìn tôi chăm chú:
- Thế thì tốt. Nên nhớ Lời Sấm Truyền chỉ nước đôi. Đừng quá tin tưởng. Sự thật chỉ phơi bày sau khi mọi sự kết thúc.
Tôi đoán bác Chiron biết tôi giấu tin xấu nên cố an ủi thế thôi. Tôi chỉ muốn nói sang chuyện khác: