- Còn đề nghị hòa giải nào hay hơn việc con trai Poseidon trả báu vật cho Dớt?
- Nếu bố cháu không lấy, giờ tia chớp đó ở đâu?
Bác Chiron đăm chiêu:
- Cái đó bác biết... đó là một đoạn trong lời sấm của ta cách đây mấy chục năm... Giờ ngẫm lại, bác thấy chí lý. Nhưng trước khi bác nói cháu hay, cháu phải chính thức nhận nhiệm vụ, sau đó nghe Nhà Tiên Tri phán bảo.
- Sao bác không nói chỗ giấu tia chớp trước?
- E rằng nghe xong, cháu sợ đến độ không dám đi nữa.
Tôi nuốt khan:
- Bác nói đúng.
- Vậy nhận lời nhé?
Thấy tôi quay sang nhìn, Grover gật lia lịa.
Nó thì lo nỗi gì, Chúa tể các thần muốn lấy mạng tôi chứ có lấy mạng nó đâu.
- Đồng ý. Thà nhận còn hơn bị biến thành cá heo.
- Vậy đến gặp Nhà Tiên Tri luôn đi. Percy Jackson, hãy lên cầu thang, đến gác xép ấy. Nếu khi trở xuống cháu chưa phát điên, ta sẽ bàn tiếp.
***
Cầu thang lên bốn tần lầu kết thúc trước cánh cửa sập từ trần nhà màu xanh lá.
Tôi kéo sợi dây. Cửa hạ xuống, thang dây bằng gỗ lách cách hạ xuống.
Không khí nực nội bên trong có mùi mốc, mùi gỗ mục và một mùi khó tả... mùi gợi nhớ môn sinh vật thực hành. Đó là mùi của loài bò sát, rắn rết.
Tôi nhịn thở bám thang dây leo lên.
Căn gác xép bừa bội đồ đạc hư hỏng của chiến binh Hy Lạp cổ: bộ giáp trụ vùi trong đống mạng nhện, vài cái khiên rỉ sét, mấy hòm xiểng lớn bằng da nhằng nhịt giấy dán những chữ như: Ithaka, Quần Đảo Vòng và Vùng Đất Của Các Nữ Vương. Một chiếc bàn dài xếp dầy hũ thủy tinh đựng đồ ngâm dấm: vài móng thú đầy lông, đống tròng mắt vàng khè, to như chén tống và nhiều bộ phận cơ thể của quái vật. Một chiếc cúp bám đầy bụi treo trên tường trông giống đầu rắn nhưng lại có sừng, miệng đầy răng cá mập. Tấm bảng đồng bên dưới đề: Đầu thứ nhất của Hydra, Woodstock, NY, 1969.
Cánh cửa sổ, chễm chệ trên ghế đẩu gỗ có ba chân là vật lưu niệm đáng sợ nhất: một xác ướp. Không phải loại quấn vải kín từ đầu đến chân, nó là xác của một phụ nữ đã khô quắt. Người này mặc váy sặc sỡ, loang lổ và đeo rất nhiều chuỗi hạt. Mái tóc dài có ruy băng cột ngang đầu. Người này, nếu không phải da đỏ, chắc chắn là dân hippy. Chỉ có điều bà ta chết từ rất lâu rồi. Da mặt nhăn nheo bám trực tiếp vào xương. Hai hốc mắt trắng dã như thể mắt thật được thay bằng hai viên bi đá trắng.
Nhìn bà ta, sống lưng tôi lạnh buốt.
Nhưng thế vẫn chưa sợ bằng lúc cái xác đứng lên há miệng ra.
Tôi luống cuống tìm cách chạy ra cửa, nhưng cửa khóa chặt.
Màn sương màu xanh lá cây tuôn ra từ miệng xác ướp, uốn lượn trên sàn nhà trông như những tua vải mỏng. Tiếng rít chói tai như có hàng ngàn con rắn bò quanh.
Có tiếng nói luồn thun thút vào tai, cuộn tròn quanh bộ não tôi:
- Ta là linh hồn của Delphi, người phát ngôn mọi tiên đoán của thần tiên tri Apollo, là người triệt hạ Python hùng mạnh. Kẻ tìm lời giải cho số phận kia, hãy lại đây và hỏi ngay đi.
Tôi chỉ muốn bảo: “Không, cảm ơn. Tôi đi vệ sinh nhưng vào lộn phòng” rồi chạy biến.
Nhưng tôi tự bắt mình bình tâm lại.
Xác ướp không sống lại. Có thứ gì đó đội lốt bà ta. Giờ sức mạnh của nó theo màn sương mỏng bao vây tôi. Dù thế, nó không độc ác. Sự hiện diện của nó không làm tôi có cảm giác như lúc ở bên cô Dodds quỷ quyệt hoặc khi đánh nhau với quỷ đầu bò. Cảm giác bây giờ giống lúc tôi thấy ba Nữ thần Báo Thù ngồi đan trước tiệm trái cây bên lề xa lộ: không phải người, cổ xưa và đầy quyền lực. Tuy nhiên, họ không có ý định lấy mạng tôi.