Không hiểu sao tôi thấy nhất định phải can ngăn họ. Nhưng tôi càng cố chạy, gió thổi trước mặt càng mạnh. Cuối cùng, tôi chỉ chạy tại chỗ, hai bàn chân vô vọng guồng trong hố cát. Tôi nghe tiếng ông áo viền xanh biển gào át tiếng gió hú:
- Trả tao đây! Trả đây!
Chẳng khác nào hai đứa bé lên ba giành nhau đồ chơi.
Sóng cao dần lên như bức tường đá xô lên bờ, hất chơi. Sóng cao dần lên như bức tường xô lên bờ, hất đầy cát lên mặt tôi.
Tôi gào lên:
- Hai người thôi đi! Đừng đánh nhau nữa.
Mặt đất rung chuyển. Đâu đó sâu dưới lòng đất vọng lên tiếng cười ghê rợn, quỷ quyệt khiến máu trong người tôi đông lại. Rồi đến giọng nói trầm trầm, rền rĩ:
- Xuống đây đi, tiểu anh hùng! Xuống đây với ta.
Đất dưới chân nứt toác thành vực thẳm sâu tới lõi quả đất. Tôi trượt chân và bị vực sâu tối nuốt chửng.
Giật mình mở mắt rồi mà tôi vẫn cứ ngỡ mình đang rơi.
Tôi đang nằm trên giường trong nhà Số Ba. Đồng hồ sinh học mách bảo trời đã sáng, nhưng tôi thấy ngoài trời tối đen. Có tiếng sấm ầm ầm từ bên kia dãy đồi vọng tới. Trời sắp có bão. Riêng chi tiết này không chỉ có trong mơ. Bên ngoài có tiếng lộp cộp của móng guốc gõ lên cánh cửa.
Mời vào.
Grover bước vào, nét mặt lo lắng:
- Ngài D. muốn gặp cậu.
- Có chuyện gì thế?
- Ông ấy muốn giết... mà thôi, để ông ấy đích thân thông báo cho cậu.
Tôi thay quần áo theo Grover ra ngoài, lòng ngổn ngang trăm mối. Tôi dám chắc lần này bị rầy rà to.
Mấy bữa nay, tôi đoán già đoán non thể nào cũng bị gọi lên Nhà Lớn. Sau khi họ khẳng định tôi là con thần Poseidon, riêng sự có mặt của tôi trên đời đã là tội trọng. Chắc các thần đang tranh cãi tìm cách ghê gớm nhất để trừng phạt tôi vì cái tôi còn sống đến ngày hôm nay! Giờ Ngài D. chỉ cần chờ tôi đến, đọc phán quyết của tập thể cư dân đỉnh Olympia nữa là xong.
Tôi hỏi Grover liệu có cần mang ô theo không.
- Không. Nếu ta không yêu cầu, ở đây không bao giờ mưa.
Tôi chỉ bức màn dông bão phía xa:
- Thế kia là gì?
Nó sợ sệt liếc trộm bầu trời:
- Bão chỉ lồng lộn quanh vòng ngoài của trại thôi. Lần nào thời tiết xấu cũng thế hết.
Nó nói đúng. Suốt tuần qua tôi ở đây, khoảng trời phía trên Trại Con Lai chưa bao giờ u ám. Có mấy lần tôi nhìn thấy mưa dông, nhưng chúng chỉ chạy vòng quanh thung lũng. Nhưng cơn bão lần này... chắc đổ cửa đổ nhà mất.
Ngoài bãi bóng chuyền, bọn trẻ nhà Apollo đang tập thể dục buổi sáng bằng trận đấu tập với nhóm thần rừng. Hai đứa sinh đôi con thần Dionysus len lỏi trong ruộng dâu, làm phép cho cây lớn. Ai nấy vẫn làm công việc hàng ngày, chỉ có điều nét mặt họ cực kỳ căng thẳng. Thi thoảng, họ lo âu ngước lên nhìn mây đen.
Grover đưa tôi đến thềm trước Nhà Lớn.
Thần Dionysus ngồi trước bàn bày sẵn bộ bàn. Ông mặc áo hổ vằn vện, uống Coke không đường giống hệt ngày đầu tôi gặp ông. Bác Chiron ngồi xe lăn, đối diện ông quản lý trại hè. Họ cùng đánh bài với hai đối thủ tàng hình. Hai quạt bài lơ lửng trong không khí.