- Vấn đề ở chỗ: trại kín cổng cao tường, không cho người phàm và quái vật vào. Từ ngoài nhìn vào thung lũng, người phàm trần sẽ thấy không có gì khác thường. Chỉ là nông trại trồng dâu mà thôi.
- Thế cậu ở đây quanh năm ư?
Annabeth gật đầu. Cô bạn tôi kéo sợi dây da giấu trong cổ áo đeo năm hạt đất nung, mỗi hạt một màu. Dây này giống hệt dây trên cổ Luke. Tuy nhiên, dây của Annabeth có thêm vòng tròn bằng vàng khá to.
- Tớ ở đây từ năm lên bảy. Cứ đến tháng Tám, vào ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè hàng năm, mỗi người chúng tớ có thêm một hạt tròn đánh dấu một năm sống sót. Tớ đã ở trại này lâu hơn hầu hết trại sinh, kể cả các đàn anh đàn chị của các Nhà. Mấy anh chị ấy giờ vào vào đại học cả rồi.[10]
- Sao bé thế cậu đã đến đây rồi?
Cô bạn tôi móc ngón tay vào vòng tròn bằng vàng, sẵng giọng:
- Không phải việc của cậu, hỏi làm gì?
Tôi bồn chồn đứng trong bầu không khí im lặng nặng nề:
- Cậu không muốn kể thì thôi. Vậy… nếu thích, tớ cứ việc đi khỏi đây chứ gì?
- Đúng vậy, nhưng làm thế là tự sát. Với lại, cậu phải xin phép bác Chiron và Ngài D. Tuy nhiên, từ nay đến cuối hè, họ sẽ không cho phép, trừ khi…
- “Trừ khi” cái gì?
- Trừ khi cậu được giao nhiệm vụ đi điều tra. Nhưng khó có chuyện ấy lắm. Lần gần đây nhất…
Annabeth im bặt. Nghe giọng bạn, tôi đủ biết lần vừa rồi không suôn sẻ lắm.
- Nhớ lúc trong phòng bệnh, khi cậu cho tớ ăn…
- Thức ăn của thần.
- À, phải. Cậu có hỏi tớ về ngày Hạ chí.
Annabeth chợt căng thẳng:
- Thế ra cậu có biết ít nhiều, phải không?
- À… không. Hồi còn ở trường cũ, tớ có nghe bác Chiron và Grover bàn chuyện ấy. Grover có nhắc đến ngày Hạ chí. Cậu ấy bảo đại loại… ta không còn nhiều thời gian vì đó là hạn chót. Thế nghĩa là gì, cậu có biết thì nói tớ nghe với.
Annabeth nắm chặt hai bàn tay:
- Giá tớ biết thì hay quá. Chiron và nhóm thần rừng biết nhưng không cho tớ hay. Hình như đỉnh Olympia có chuyện chẳng lành… Lần này nghiêm trọng đấy. Lần cuối cùng tớ đến đó, mọi thứ còn êm ả. Vậy mà…
- Cậu đã lên tận đấy rồi ư? [11]
- “Dân định cư” ở trại này… Chẳng hạn, Luke này, Clarisse này, tớ và mấy bạn khác đến đó tham quan vào ngày Đông chí. Lúc ấy các thần tổ chức họp lớn tổng kết năm.
- Nhưng… cậu đến đó bằng cách nào cơ chứ?
- Đương nhiên xuất phát từ ga xe lửa Long Island rồi. Ga Penn là bến cuối, sau đó đến tòa nhà Empire State, đi thang máy đặc biệt lên tầng thứ sáu trăm. – Cô ấy nhìn tôi như thể tôi chắc chắn phải biết chỗ này – Ôi, cậu là người New York chắc biết rõ chứ hả?
- À phải.
Theo tôi được biết thì tòa nhà Empire State chỉ có 102 tầng. Tuy nhiên, tôi không nói ra.
- Ngay sau lần thăm viếng ấy, thời tiết thay đổi lạ lùng lắm. Làm như các thần đánh nhau thì phải. Kể từ đó, đôi lần tớ nghe các thần rừng xì xầm bàn tán. Có căng tai lên nghe tớ cũng chỉ biết có báu vật bị đánh cắp. Hình như nếu kẻ trộm không đem trả vật ấy trước ngày Hạ chí, sẽ có rắc rối lớn đấy. Khi cậu đến, tớ hy vọng là… Ý tớ là thần Athena hòa thuận với mọi thần, ngoại trừ thần chiến tranh Ares. Tất nhiên, bà và thần biển Poseidon cũng kình nhau nhưng… nếu biết gạt hiềm khích qua một bên, chúng ta[12] hợp tác vẫn tốt như thường. Tớ tưởng cậu biết chứ?