XtGem Forum catalog
Trang chủ | Đăng kí | Đăng Nhập
Phần mềm lướt web
[
UC Browser ] [ OperaMini ]

Percy Jackson - Kẻ Cắp Tia Chớp - Tập 1

» Thể loại: Tiểu Thuyết

» Đăng lúc: 23:25 30/01/2014
» Lượt xem: 141723
↓Xuống cuối trang↓

- Tớ không tin cậu là người cả trại trông đợi.
Tôi cáu thực sự:
- Sao cậu cứ mặt nặng mày nhẹ với tớ thế? Tớ đây vừa hạ đo ván quỷ đầu bò...
Annabeth sẵng giọng:
- Đừng ra vẻ ta đây anh hùng! Cậu có biết cả trại này mơ có cơ hội như cậu không?
- Họ thích bị quỷ ăn tươi nuốt sống ư?
- Họ mơ giao tranh với quỷ đầu bò mà không được. Cậu tưởng tụi này luyện tập khó nhọc làm gì chứ?
Tôi lắc đầu:
- Này, nếu thứ đánh nhau với tớ là quỷ đầu bò thật giống trong chuyện thần thoại...
- Thì đúng rồi, không là quỷ đầu bò thì là gì.
- Tớ tưởng chỉ có một con thôi chứ?
- Thì một con chứ mấy.
- Nhưng nó chết lâu lắm lắm rồi mà. Thần Theseus giết nó trong mê cung. Vậy...
- Percy à, quái vật không chết. Người ta có thể lấy mạng chúng. Nhưng chúng không chết.
- Thôi thôi, cậu nói ai hiểu cho nổi.
- Quái vật khác cậu và tớ ở chỗ không có linh hồn. Cậu chỉ có thể tạm làm cúng tan biến ít lâu. Nếu may mắn, hết đời cậu chúng cũng chưa hồi lại. Tuy nhiên, vì là thế lực ban sơ nên quái vật có thể phục hồi nguyên trạng.
Tôi nhớ cô Dodds dạy toán:
- Thế giả sử tớ ngẫu nhiên hạ quái vật bằng kiếm thì...
- À, Nữ thần Báo Th..., à quên, cô giáo dạy toán của cậu chứ gì? Đúng vậy, mụ ta vẫn còn nhởn nhơ ngoài kia. Việc cậu làm chỉ khiến mụ ta nổi cơn tam bành thôi.
- Sao cậu biết cô Dodds?
- Tớ nghe cậu nói mơ lúc ngủ.
- Hình như cậu vừa gọi tên mụ. Nữ thần Báo Thù, tay sai thần chết Hades chuyên nghề tra tấn hành hạ người ta phải không?
Annabeth hốt hoảng nhìn quanh như thể sợ tai họa sắp ụp xuống đến nơi:
- Dù vào trại rồi, cậu chớ gọi tên tục của chúng. Chúng tớ dùng danh từ chung là bọn “Người Tử Tế” để gọi bọn chúng.
Tôi giả bộ rền rĩ dù trong lòng bất chấp, chẳng mảy may sợ sệt:
- Này, có cách nào nói chuyện mà không bị sấm chớp hăm dọa không Annabeth? Tiện thể cho tớ hỏi sao tớ phải ở nhà Số Mười Một? Sao ta phải chen chúc khổ sở trong khi nhà khác thiếu gì phòng trống?
Tôi chỉ mấy nhà đầu. Annabeth tái mặt:
- Percy không biết rồi. Không ai được chọn nhà cả. Chỗ ở cho trại viên tùy thuộc vào thân thế cả bố mẹ người ấy.
Bạn gái tóc vàng mở to mắt nhìn tôi như thể kỳ vọng tôi “thông minh đột xuất”.
- Mẹ tớ là Sally Jackson. Bà bán kẹo ở nhà ga trung tâm. Ý tớ là… hồi mẹ còn sống.
- Percy, tớ chia buồn khi biết chuyện xảy đến với mẹ cậu. Nhưng ý tớ không phải thế. Tớ muốn nói đến bố cậu kìa.
- Bố tớ chết rồi. Tớ còn chưa biết mặt ông.
Annabeth thở dài như nghe chuyện nhàm tai:
- Bố cậu không chết.
- Cậu căn cứ vào đâu mà nói thế? Cậu biết bố tớ ư?
- Không, tất nhiên tớ đâu được diễm phúc ấy.
- Thế sao cậu bảo...
- Cứ nhìn cậu thì biết. Nếu không như bọn tớ, sao cậu đến được đây?
- Cậu biết gì về tớ mà nói?
Annabeth nhướn lông mày:
- Không ư? Cậu chuyển trường liên tục. Tớ cá mười lần thì có đến chín cậu bị đuổi học.
- Sao...
- Bác sĩ kết luận cậu mắc chứng khó đọc. Có thể thêm bệnh hiếu động thái quá, không thể tập trung.
↑Lên đầu trang↑
Trang: [«Trước] 1,41,42,[43],44,45,130 [Sau»]
Đến trang:
Tags: Percy, Jackson, Kẻ, Cắp, Tia, Chớp, Tập, 1, Tiểu, Thuyết, MobileTruyen
Chia sẻ: Facebook - Twitter - Zing
Link:

BBcode:
icon Sự Trả Thù Của Bố Già
icon Percy Jackson - Kẻ Cắp Tia Chớp - Tập 1
icon Bản báo cáo tình yêu
icon Bà xã chớ giở trò
icon Bắt Lửa - Catching Fire
icon Húng Nhại - Mockingjay
icon Vương quốc của những giấc mơ
1234...678»
» Online: 1
» Trong ngày: 4
» Tổng: 141723 - Load: 0.0001s
» Bộ đếm: U-ON C-STAT
>