Bác Chiron không vào. Khung cửa quá thấp so với chiều cao quá khổ của bác. Tuy nhiên khi thấy bác, mọi trại viên đều cúi chào lễ phép.
- Thôi bác đi đây. Chúc Percy may mắn. Ta sẽ gặp nhau trong giờ ăn tối.
Ông khua móng cồm cộp chạy về phía sân tập bắn cung.
Ngấp nghé ngoài cửa, tôi nhìn bạn cùng phòng. Chúng không cúi đầu cung kính nữa mà giương mắt nhìn như thầm đánh giá xem tôi “ngầu” cỡ nào. Tôi biết thủ tuch này nhờ kinh nghiệm chuyển trường liên miên.
Annabeth nhắc:
- Kìa, vào đi chứ.
Nghe lời, tôi đi thẳng vào trong và lập tức tự biến mình thành trò cười.
Trong đám có tiếng cười khúc khích, nhưng không ai nói gì.
Annabeth lên tiếng:
- Percy Jackson này, mọi người ở đều ở nhà Số Mười Một đấy.
Có tiếng người hỏi:
- Trại viên thường hay chưa xác định?
Tôi không biết trả lời sao. Annabeth đáp:
- Chưa xác định.
Cả nhóm rên lên khó chịu.
Một bạn trai có vẻ lớn hơn cả nhóm một chút bước lên:
- Thôi nào, mọi người. Nhà Số Mười Một là vậy mà. Mừng cậu đến ở chung với bọn này. Chỗ của cậu dưới sàn, ngay chỗ này này.
Anh này khoảng mười chín tuổi, trông khá dễ chịu. Anh ta cao lớn, rắn chắc, tóc hớt ngắn và có nụ cười thân thiện. Anh mặc áo rộng, quần soóc, đi xăng đan và đeo dây da xâu năm hạt đất nung năm màu khác nhau. Diện mạo anh bình thường ngoại trừ vết sẹo dài trắng to bản chạy từ mắt phải xuống tận hàm trông như bị rạch mặt vậy.
- Percy à, đây là anh Luke.
Giọng Annabeth sao là lạ, tôi bèn liếc sang. Xin thề là bạn ấy có ngượng đỏ mặt! Thấy tôi nhìn, Annabeth nghiêm mặt lại:
- Tạm thời, Luke sẽ tư vấn cho cậu.
Tôi hỏi:
- Tạm thời là sao?
Luke kiên nhẫn giải thích:
- Hiện tại trại chưa xác định danh tánh cậu. Vì không biết xếp cậu vào nhà nào nên cậu sẽ ở đây. Nhà Số Mười Một tiếp nhận mọi trại viên mới hoặc khách đến thăm. Thông thường là thế. Hermes là vị thần của khách thập phương mà.
Nhìn khoảnh sàn nhà nhỏ xíu giành cho mình tôi sực nhớ mình chẳng có gì dùng đánh dấu “lãnh thổ”: không hành trang, quần áo, túi ngủ cũng không. Tài sản duy nhất tôi chỉ có sừng của quỷ đầu bò. Vừa định đặt nó xuống, tôi chợt nhớ thần Hermes cũng là thần của lũ trộm cướp.
Tôi nhìn quanh từng khuôn mặt bạn cùng phòng: người sưng sỉa, kẻ nghi ngờ, người khác cười ngây ngô. Có người còn nhìn tôi với ánh mắt chờ đợi như thể mong tôi sơ hở để móc túi áo tôi.
Tôi hỏi:
- Em sẽ ở đây bao lâu?
- Hỏi hay đấy. Đến khi người ta xác định danh tánh em.
- Việc xác định mất bao lâu?
Cả phòng cười ồ lên. Annabeth bảo:
- Để tớ đưa Percy xem sân bóng chuyền.
- Nhưng tớ xem rồi mà.
- Đã bảo đi mà lại.
Khi bạn ấy nắm cổ tay tôi lôi ra ngoài, tôi còn nghe tiếng cười trong nhà Số Mười Một rộ lên sau lưng.
-o-
Đi được vài bước, Annabeth quay sang tôi:
- Jackson, tớ tưởng cậu khá hơn cơ đấy!
- Cái gì?
Cô nàng tỏ vẻ chán nản, hạ thấp giọng rành rọt: