Chợt nó thều thào:
- Thức ăn.
Tôi biết Grover còn hy vọng.
Mẹ bảo:
- Percy này, chúng ta phải…
Tiếng gầm gừ quái đản vọng lên phía sau chúng tôi. Tôi nghe như có đàn kiến lửa bò trong xương.
- Gừ! Gừ! Gừ!
Nghe giống tiếng hai bánh sau quay tít trong bùn. Nhưng tôi biết đó không phải là tiếng bánh xe.
Tôi ngoái nhìn.
Giữa ánh chớp lòe, nhìn xuyên qua kính trước xe lấm tấm bùn, tôi thấy một bóng đen đứng bên đường đang cúi xuống xe. Nhìn nó, tôi sợ chết khiếp. Trong tối không nhìn rõ mặt nhưng nhất định gã này rất to lớn, trông như cầu thủ bóng bầu dục. Hình như hắn trùm tấm chăn lớn trên đầu. Nửa người phía trên của hắn to bè, thô ráp. Hai cánh tay hắn giơ lên trông giống hai cái sừng.
Tôi nuốt khan:
- Ai… Cái gì kia…
Mẹ đanh giọng ra lệnh:
- Percy, ra khỏi xe ngay.
Đúng lúc ấy tôi nghe tiếng gừ gừ thật lớn, giống tiếng thú dữ khụt khịt. Tiếng gừ phát ra từ cái đầu trùm khăn.
Mẹ tôi lao cả người vào cánh cửa bên phía vô lăng. Cánh cửa kẹt dưới bùn, không mở được.
Tôi cố mở cửa ngay cạnh chỗ mình ngồi. Cũng kẹt luôn.
Tim tôi đập như trống làng.
Trong cơn tuyệt vọng, tôi nhìn lên lỗ hổng trên trần xe. Có khả năng thoát ra từ lối ấy, chỉ tội hai cạnh vết rách kêu xèo xèo và còn bốc khói.
Mẹ bảo tôi:
- Trèo lên từ lưng ghế sau. Percy, muốn sống con phải chạy thật nhanh. Con có thấy cái cây to kia không?
- Mẹ bảo gì cơ?
Lại thêm tia chớp nữa. Nhìn qua lỗ thủng trên nóc xe, tôi thấy cái cây mẹ vừa nói tới: một cây thông to lớn, có kích thước bằng với cây-thông-Giáng-sinh-ở-Nhà-trắng đang đứng sừng sững trên sườn ngọn đồi gần nhất.
- Cây ấy đánh dấu địa phận của trại hè. Rồi con sẽ thấy ngôi nhà thấp dưới thung lũng. Cứ cắm đầu chạy thẳng đến đừng dừng lại. Nhớ gào to kêu cứu. Khi nào đến cửa hẵng dừng lại.
- Mẹ... cũng đi với con nhé!
Mặt mẹ xanh xao, ánh mắt buồn bã hệt lúc mẹ đứng ngắm biển.
- Không. Mẹ phải đi với con, giúp con dìu Grover nữa chứ!
Grover rên rỉ to hơn:
- Thức ăn!
Gã đầu trùm chăn đang gầm gừ, khịt khịt đi về phía chúng tôi. Khi hắn đến gần, tôi mới biết đầu hắn không trùm chăn. Tôi tưởng vậy vì hai cánh tay hắn cực kỳ to cứ vung vẩy bên mình. Không có chăn mền gì cả. Cái đống to bè, lù lù kia chính là đầu hắn. Còn hai vật nhọn trông như sừng…
- Nó không lùng bắt Grover và mẹ. Nó định bắt con. Với lại, mẹ không thể vượt qua ranh giới để vào trại được.
- Nhưng…
- Đừng nhùng nhằng kẻo không kịp. Đi đi. Mẹ van con đấy!
Thế này thì tức thật. Tôi giận mẹ, giận con dê Grover, căm tức quái thú có sừng đang lảo đảo nhắm phía chúng tôi thẳng tiến… trông nó như con bò mộng vậy.
Tôi trèo qua người Grover, đẩy cánh cửa ra ngoài mưa:
- Cả ba cùng đi. Ra đi mẹ.
- Mẹ đã bảo…
- Mẹ! Con không bỏ mẹ đâu. Giúp con lôi Grover ra đi.
Không chờ mẹ trả lời, tôi bò ra ngoài, kéo Grover từ trong xe ra. Không hiểu sao nó nhẹ bẫng nhưng tôi không thể cõng nó đi xa nếu mẹ không chạy đến đỡ một tay.
Hai mẹ con, người khiêng chân, người khiêng đầu Grover bước thấp bước cao leo lên đồi, băng qua bãi cỏ dại tươi tốt cao đến ngang người.