Trang chủ | Đăng kí | Đăng Nhập
Phần mềm lướt web
[
UC Browser ] [ OperaMini ]

Đấu Trường Sinh Tử - The Hunger Games

» Thể loại: Tiểu Thuyết

» Đăng lúc: 17:16 06/10/2013
» Lượt xem: 56506
↓Xuống cuối trang↓


“Hẳn là bác cho cháu nhiều lý do để vui vẻ lắm nhỉ,” tôi cãi.

“Vì cháu không cần làm vừa ý ta. Ta không phải người tài trợ cho cháu. Bây giờ giả sử ta là khán giả,” Haymitch nói. “Thu hút đi!”

“Được!” Tôi gằn giọng. Haymitch đóng vai người phỏng vấn còn tôi cố gắng trả lời những câu hỏi của ông với một phong thái tự tin. Nhưng tôi không thể. Tôi quá cáu tiết với những gì Haymitch nói và không thiết trả lời. Tôi chỉ nghĩ rằng tất cả những điều này thật bất công, cái Đấu trường Sinh tử này. Tại sao tôi phải nhảy loi choi như con khuyển được huấn luyện để lấy lòng những kẻ mà tôi ghét? Cuộc phỏng vấn càng kéo dài, sự bực tức của tôi càng như muốn trào ra, cho đến khi tôi như ném câu trả lời vào mặt ông.”

“Được rồi, đủ rồi,” ông nói. “Chúng ta phải tìm một cách khác. Cháu không chỉ hằn học thôi đâu, ta còn chẳng biết gì về cháu cả. Ta đã hỏi cháu năm mươi câu mà vẫn chưa có gì rõ ràng về cuộc đời, gia đình và những điều cháu quan tâm. Họ lại muốn biết về cháu, Katniss ạ.”

“Nhưng cháu không muốn cho họ biết! Họ đã tước đi tương lai của cháu! Họ không thể có những thứ trong quá khứ của cháu!” tôi nói.

“Vậy thì nói xạo! Bịa ra điều gì đó!” Haymitch nói.

“Cháu không giỏi nói xạo,” tôi nói.

“Được rồi, cháu sẽ học nhanh thôi. Trông cháu như con sên đói, chẳng quyến rũ chút nào cả,” Haymitch nói.

Oạch. Đau thật. Hẳn là Haymitch cũng biết là mình có phần khắt khe nên ông dịu giọng. “Ta có ý này. Hãy tỏ ra khiêm tốn.”

“Khiêm tốn,” tôi lặp lại.

“Rằng cháu không tin rằng bản thân mình, một cô gái nhỏ từ Quận 12, lại được điểm cao như vậy. Mọi thứ đã hơn diễn ra còn hơn những gì cháu từng mơ. Hãy nói về bộ trang phục do Cinna thiết kế. Người dân ở đây thật dễ mến làm sao. Thành phố này quyến rũ cháu thế nào. Nếu cháu không muốn nói về bản thân mình thì ít nhất hãy ca tụng họ, khán giả. Cứ xoay mọi thứ theo cách như thế, được chứ. Thể hiện đi.”

Những giờ đồng hồ tiếp theo thật khổ sở. Bây giờ rõ ràng tôi không thể hiện gì được. Chúng tôi đang cố tạo ra một con gà trống, nhưng đơn giản là tôi không có mào đỏ. Rõ ràng, tôi quá “yếu đuối” để trở nên tàn nhẫn. Tôi không hóm hỉnh. Hài hước. Khêu gợi. Hay bí ẩn.

Vào cuối buổi, tôi không biết mình là ai nữa. Haymitch bắt đầu mất vẻ hóm hỉnh trước đó và giọng ông có chút gì cáu gắt. “Ta chịu. Con gái yêu ạ. Chỉ cần trả lời các câu hỏi và đừng để khán giả biết cháu thực sự coi thường họ thế nào.”

Tối hôm đó tôi ăn trong phòng, gọi một mớ hổ lốn những cao lương mỹ vị rồi ăn ngấu nghiến, và để xua đi nỗi bực dọc về Haymitch, về Đấu trường Sinh tử, về bất cứ cá thể nào sống ở Capitol, tôi ném đĩa khắp phòng. Khi cô gái tóc đỏ bước vào để tháo ga giường, cô trố mắt nhìn đống mảnh vụn. “Cứ để đấy!” tôi quát cô ta. “Cứ để yên đấy!”

Tôi cũng ghét cả cô, bởi cái ánh mắt như quở trách tôi là đồ thỏ đế, đồ quái vật, đồ con rối của Capitol, cả bây giờ và về sau. Với cô, công lý cuối cùng sẽ đến. Ít nhất cái chết của tôi sẽ trả giá cho mạng sống của chàng trai trong khu rừng dạo trước.
↑Lên đầu trang↑
Trang: [«Trước] 1,57,58,[59],60,61,141 [Sau»]
Đến trang:
Tags: Đấu, Trường, Sinh, Tử, The, Hunger, Games, Tiểu, Thuyết, MobileTruyen
Chia sẻ: Facebook - Twitter - Zing
Link:

BBcode:
icon Sự Trả Thù Của Bố Già
icon Percy Jackson - Kẻ Cắp Tia Chớp - Tập 1
icon Bản báo cáo tình yêu
icon Bà xã chớ giở trò
icon Bắt Lửa - Catching Fire
icon Húng Nhại - Mockingjay
icon Vương quốc của những giấc mơ
1234...678»
» Online: 1
» Trong ngày: 11
» Tổng: 56506 - Load: 0.0011s
» Bộ đếm: U-ON C-STAT
>

Disneyland 1972 Love the old s