Tôi không lộng lẫy. Tôi không xinh đẹp. Tôi sáng lóa như ánh mặt trời.
Trong một lúc, tất cả chỉ biết chăm chú nhìn tôi. “Ồ, Cinna,” cuối cùng tôi thì thầm. “Cảm ơn anh.”
“Xoay một vòng cho anh,” anh nói. Tôi dang tay và xoay thành một vòng. Cả đội òa lên ngưỡng mộ.
Cinna không để ý đến đám đông, bắt tôi đi lại trong bộ váy và đôi giày, vốn thoải mái hơn hẳn đôi của Effie. Bộ váy rủ xuống theo một cách khiến tôi không phải nhấc váy lên khi bước, giúp tôi nhẹ đi một gánh nặng.
“Sao? Sẵn sàng cho cuộc phỏng vấn rồi chứ?” Cinna hỏi. Qua thái độ tôi đoán anh đang hỏi về Haymitch. Anh biết là tôi cảm thấy chán ngán như thế nào.
“Em đến là sợ. Haymitch gọi em là con sên đói. Dù chúng ta đã cố gắng đến mấy, em vẫn không thể làm đúng ý ông ấy. Em không sao làm được những điều mà ông ấy muốn,” tôi nói.
Cinna nghĩ ngợi trong thoáng chốc. “Tại sao em không đơn giản là làm chính mình?”
“Làm chính mình ư? Như vậy cũng không được. Haymitch nói rằng em trông sưng sỉa và thù địch,” tôi nói.
“Ừm, em đúng là như thế… khi ở gần Haymitch,” Cinna tươi cười. “Anh không thấy em như vậy. Đội chuẩn bị ngưỡng mộ em. Thậm chí em còn thuyết phục được Ban Tổ chức. Và đối với những người dân ở Capitol, đấy, họ không ngừng bàn tán về em. Không ai là không ngưỡng mộ phong thái của em.”
Phong thái của tôi. Điều này mới. Tôi không biết chính xác ý của anh là gì, nhưng có lẽ anh muốn nói tôi là một chiến binh. Với sự quả cảm. Điều đó không có nghĩa là tôi chưa hề tỏ ra thân thiện. OK, có thể là tôi không đủ cởi mở với những người tôi gặp, có thể nụ cười của tôi khó nhận ra, nhưng tôi thật sự quan tâm đến một số người nào đó.
Cinna nắm lấy đôi tay lạnh giá của tôi. “Giả sử trong lúc trả lời phỏng vấn em nghĩ đến một người bạn ở nhà. Người bạn tốt nhất của em sẽ là ai?” Cinna hỏi.
“Gale,” tôi nói ngay. “Nhưng chuyện đó chẳng nghĩa lý gì, Cinna ạ. Em sẽ không bao giờ kể với Gale những điều ấy. Anh ấy vốn đã biết.”
“Còn anh thì sao? Em đã nghĩ về anh như một người bạn chứ?” Cinna hỏi.
Trong những người tôi đã gặp từ lúc xa nhà, Cinna vẫn là người tôi thấy thú vị nhất. Tôi thích anh ngay lần gặp đầu tiên và anh cũng chưa từng làm tôi thất vọng. “Em nghĩ là thế, nhưng…”
“Anh sẽ ngồi ở khu chính với những nhà tạo mẫu khác. Em có thể nhìn ngay thấy anh. Khi trả lời phỏng vấn, hãy nhìn anh, và trả lời một cách trung thực nhất,” Cinna nói.
“Ngay cả nếu em nghĩ trả lời như thế thật tệ hại?” Tôi hỏi. Bởi điều đó có thể xảy ra lắm chứ.
“Nhất là khi em nghĩ trả lời như thế thật tệ hại.” Cinna nói. “Em sẽ thử chứ?”
Tôi gật đầu. Đó là kế hoạch của chúng tôi. Hay ít ra là một cái phao cứu sinh cho tôi níu lấy.
Rồi cũng đến lúc phải đi. Cuộc phỏng vấn diễn ra trên một sân khấu dựng trước Trung tâm Huấn luyện. Một khi rời khỏi phòng, chỉ chốc lát thôi là tôi đã đứng trước đám đông, trước máy ghi hình, trước toàn bộ cư dân Panem.