Tôi cân nhắc việc bỏ giày ra như tôi thường làm nhưng do dự về việc tôi có thể làm việc đó mà không làm lộ vết thương không. Thay vì thế tôi chỉ lật mũ trùm đầu ra và giũ tuyết khỏi mái tóc.
Tôi có thể giúp cho các bạn phần nào không?” tôi hỏi những người canh giữ.
“Chỉ huy quân đội Thread gửi chúng tôi một lời nhắn cho cô” người phụ nữ lên tiếng.
“ Họ đã đợi con cả giờ đồng hồ” mẹ tôi thêm vào.
Họ đợi tôi không quay trở về được thì có. Để xác nhận việc tôi đã bị giật điện bởi cái hàng rào được bẫy trong rừng rồi họ có thể bắt giam gia đình tôi để tra khảo.
“Chắc hẳn là một lời nhắn quan trọng” tôi nói.
“Chúng tôi có thể hỏi việc cô đã ở đâu không, thưa cô Everdeen?” người phụ nữ hỏi.
“Sẽ dễ hơn nếu hỏi tôi đã không ở đâu đấy” tôi nói với vẻ cáu tiết. Tôi đi ngang vào trong bếp, cố bắt bản thân sử dụng đôi chân một cách bình thường mặc dù mỗi bước đi đang đau đớn. Tôi đi giữa hai người lính canh và đi đến bên chiếc bàn. Tôi ném chiếc túi xuống và quay về phía Prim đang đứng bất động gần lò sưởi. Haymitch và Peeta cũng ở đó, đang ngồi trên hai cái ghế xích đu, chơi một ván cờ vua. Họ tình cờ tới đây hay được mời bởi những người lính canh? Dù thế nào, tôi vẫn vui vì nhìn thấy họ.
“Thế cháu đã không ở đâu?” Ông Haymitch nói với giọng buồn chán.
“Chà. Cháu đã không nói chuyện được với người bán dê về việc nhận nuôi con dê đang mang thai của Prim vì ai đó đã cho cháu thông tin hoàn toàn không chính xác về việc ông ta sống ở đâu” tôi nói với Prim dứt khoát.
“Không. Em không nói thế” Prim nói “Em đã nói với chị chính xác rồi”
“Em nói là ông ta sống bên cánh cổng phía tây nhà mình” tôi nói.
“Cánh cổng phía đông” Prim sửa lại lời tôi.
“Em rõ ràng là nói phía tây, vì khi chị nói gần đống phế thải có phải không? Và em đã nói là vâng ạ” tôi đáp.
“Đống phế thải ở cạnh cánh cổng phía đông” Prim vẫn kiên nhẫn.
“Không. Em nói thế khi nào?” Tôi hỏi gặng “Tối qua” ông Haymitch lặp lại.
“Nó chắc chắn là ở phía đông” Peeta thêm vào. Cậu ấy ngó ông Haymitch và họ cười rộ lên. Tôi nhìn chằm chằm vào Peeta và cậu ta cố tỏ vẻ hối lỗi. “Tớ xin lỗi nhưng đó là những gì tớ đã nói. Cậu chẳng bao giờ lắng nghe khi người khác nói chuyện với cậu cả”
“Ta cược là hôm nay mọi người đã nói với cháu rằng ông ta không sống ở đó nữa và cháu lại không nghe gì hết” ông Haymitch nói.
Ông Haymitch và Peeta khoác lác còn Prim thì tự cho phép mình cười mỉm.
“Tốt thôi. Ai đó khác có thể giải quyết việc làm cho con dê ngu ngốc có mang” tôi nói, điều đó còn làm cho họ cười to hơn. Và tôi nghĩ, đây là lí do tại sao họ lại làm quá lên.
Không gì thoát được khỏi họ cả.
Tôi nhìn những người canh giữ. Người đàn ông đang mỉm cười còn người phụ nữ thì hoài nghi.
“Có gì trong chiếc túi vậy?” cô ta hỏi đột ngột.