Chap 11
Hai chân tôi tự động lùi lại và tôi trốn vào trong lùm cây. Tôi che miệng bằng đôi găng tay để xua tan đi làn hơi trắng phả ra dưới không khí lạnh giá. Thứ hoocmon abrenaline dâng lên, xóa sạch mọi mối quan tâm về ngày hôm nay khỏi tâm trí tôi vì tôi đang tập trung vào mối nguy hiểm ngay trước mặt. Chuyện gì đã xảy ra? Gã Thread đã dựng nên cái hàng rào này như là một kiểu đề phòng an ninh phụ? Hay ông ta bằng cách nào đó đã biết được việc tôi trốn thoát khỏi cạm bẫy của ông ta hôm nay? Ông ta nhất định làm tôi mắc cạn ngoài quận 12 cho đến khi ông ta có thể tóm cổ và bắt giữ tôi? Và lôi tôi đến quảng trường, khóa vào hàng rào, quất roi hay treo cổ?
Phải bình tĩnh, tôi ra lệnh cho chính mình. Đây không phải là lần đầu tiên tôi bị kẹt ở ngoài một quận nào đó với một hàng rào dẫn điện. Nó đã xảy ra vài lần những năm qua, nhưng Gale luôn luôn đi cùng tôi. Hai chúng tôi sẽ chọn một cái cây nào đó thích hợp để trèo lên cho tới khi nguồn điện cuối cùng cũng được ngắt. Nếu tôi về muộn, Prim thường có thói quen đi tới chỗ bãi cỏ để kiểm tra xem hàng rào có nạp điện không, thay mẹ tôi lo lắng cho tôi.
Nhưng hôm nay những người trong gia đình không bao giờ tưởng tượng được chỉ có mình tôi ở trong rừng. Thế mà tôi thì đang từng bước lừa dối họ. Nếu tôi không có mặt, họ sẽ lo lắng cho tôi. Một phần nào đó trong tôi cũng lo lắng vì tôi không chắc chỉ là trùng hợp khi dòng điện lại được kích hoạt vào ngày mà tôi quay trở lại khu rừng.
Tôi nghĩ không ai nhìn thấy tôi đã luồn dưới hàng rào, nhưng ai mà biết được điều gì. Luôn có những cặp mắt được thuê dõi theo tôi. Từng có ai đó đã báo cáo việc Gale hôn tôi rất lẹ sau đó đấy thôi. Tuy nhiên nó đã được công khai trước khi tôi kịp cẩn trọng với hành vi của mình. Có thể đã có camera giám sát? Tôi đã từng băn khoăn về điều này trước kia. Đây có phải là cách tổng thống Snow biết về nụ hôn không? Thật không minh bạch nếu tôi chết đi mà mặt tôi thì bọc trong lớp khăn quàng. Vì danh sách những điều tình nghi liên quan đến khu rừng có vẻ là quá ít ỏi.
Đôi mắt tôi nhìn chăm chú dọc theo những hàng cây, qua hàng rào chắn, tới trong chỗ bãi cỏ. Tất cả những gì tôi thấy được là tuyết ẩm ướt làm chỗ này sáng sủa hơn và cả ánh đèn từ những ô cửa sổ ở ven Seam. Không có tên lính canh nào lọt vào tầm nhìn cả, không có dấu hiệu cho thấy tôi đang bị săn đuổi. Dù gã Thread có biết tôi rời quận hôm nay hay không, tôi nhận ra mục đích hành động của tôi phải là trước sau như một: quay lại vào trong hàng rào mà không bị nhìn thấy và giả vờ như tôi chưa bao giờ ra ngoài cả.
Bất kì sự tiếp xúc vào đám dây xích và mớ dây điện gai được bảo vệ ở trên cùng có nghĩa là bị giật điện ngay tức khắc. Tôi không nghĩ tôi có thể đào bới gì dưới hàng rào mà không có nguy cơ bị phát hiện, và dù sao thì mặt đất cũng đóng băng quá cứng. Thế là chỉ chừa lại duy nhất một lựa chọn. Bằng cách nào đó tôi sẽ phải trèo qua.
Tôi bắt đầu đi men theo hàng cây, tìm kiếm một cái cây với một nhánh cây đủ cao và dài đúng với yêu cầu của tôi. Sau gần một dặm, tôi tới gần được một cây gỗ thích có vẻ phù hợp. Dù vậy nhưng thân cây quá to và trơn để trèo lên và những cành cây thì quá thấp. Tôi trèo lên cây bên cạnh và trèo bấp bênh sang chỗ cây thích, suýt thì không bám được vào chỗ vỏ cây trơn trượt. Nhưng tôi cố ghì chặt và chầm chậm từng bước tới chỗ cành cây to ngay phía trên chỗ dây điện gai.