“Giờ tôi phải đi rồi.” tôi nói.
Họ thốt ra những lời cảm ơn và ôm lấy tôi. Những giọt nước mắt rơi từ đôi mắt của Bonnie. “Tôi không thể tin rằng chúng tôi đã gặp được cô. Cô thật đúng như tất cả những gì mà mọi người nói, vì…”
“Tôi biết. Tôi biết. Vì tôi đã lôi ra những quả dâu đó.” Tôi nói vẻ mệt mỏi.
Tôi không có ý định đi bộ về nhà mặc dù mưa tuyết đã bắt đầu rơi. Tâm trí tôi dính chặt với cái thông tin mới mẻ về cuộc nổi dậy ở quận 8 và quận 13 vẫn đang mơ hồ như trêu ngươi.
Lắng nghe Bonnie và cô Twill đã xác nhận một việc: tổng thống Snow đã trêu đùa tôi như một con ngốc. Tất cả những nụ hôn và sự âu yếm trên thế giới này không thể đánh bại được động lực nổi dậy ở quận 8. Đúng vậy, việc đưa ra những quả dâu rừng là một trò lươn lẹo, nhưng tôi không còn cách nào để kiểm soát được sự kích động đó. Ông ta chắc hẳn phải biết điều ấy. Thế nhưng tại sao lại đến thăm nhà tôi, tại sao lại yêu cầu tôi thuyết phục đám đông về tình yêu của tôi dành cho Peeta?
Rõ ràng đó là một mánh khóe để làm cho tôi rối trí và ngăn tôi làm những thứ khác làm kích động các quận. Và tất nhiên là để làm trò trải trí cho mọi người ở Capitol nữa. Tôi cho rằng cái đám cưới chỉ là một màn mở rộng cần thiết cho việc đó mà tôi.
Tôi đang đến gần chiếc hàng rào thì có con chim nhại đậu xuống một cành cây và kêu lên với tôi. Khi nhìn vào nó tôi chợt nhận ra rằng mình không bao giờ có được sự giải thích đầy đủ về hình ảnh chú chim trên chiếc bánh và việc nó ám chỉ điều gì.
“Nó có nghĩa là chúng tôi đứng về phía cô.” Đó là những gì Bonnie nói. Tôi có những người đứng về phe mình? Phe nào? Có phải tôi đã vô tình trở thành một kẻ mà những người nổi dậy đặt hi vọng vào không? Nếu là vậy, phe của tôi đã không hoạt động được tốt lắm. Bạn chỉ cần nhìn vào những gì đã xảy ra ở quận 8 là biết.
Tôi giấu vũ khí vào một khúc cây rỗng gần ngôi nhà cũ của tôi ở khu Vỉa Than và tiến về phía hàng rào. Tôi quỳ xuống bằng một đầu gối, chuẩn bị vào bãi cỏ, nhưng tôi đang bận nghĩ về những sự kiện trong ngày đến nỗi tiếng rít đột ngột của một con cú cũng làm cho tôi thức tỉnh các giác quan.
Trong ánh sáng lờ mờ, chuỗi xích trông vô hại như nó vốn thế. Nhưng thứ khiến tôi giật mạnh tay lại là một âm thanh, nghe như tiếng vo vo của tàng cây đầy tổ của những con ong bắp cày, ám chỉ rằng trong hàng rào có điện.