Tôi biết cô ta đang mong chờ một món dụng cụ hay vài loài thực vật mọc trong rừng. Thứ gì đó hiển nhiên buộc tội được tôi. Tôi đổ những thứ bên trong lên mặt bàn “Cô tự nhìn đi”
“ Ồ tốt đấy” mẹ tôi nói, kiểm tra tấm vải “ Chúng ta đang hết vải băng bó”
Peeta tới chỗ chiếc bàn và bóc túi kẹo ra “Ồ vị bạc hà” cậu ấy nói, bật một viên vào miệng.
“Chúng là của tớ mà” tôi giật lại gói kẹo. Nhưng cậu ấy tung nó cho ông Haymitch đã nhét một nắm kẹo vào miệng trước khi chuyền cái túi cho Prim đang cười rúc rít “Không ai trong hai người đáng ăn kẹo cả” tôi nói
“Gì cơ, vì chúng tớ đã đúng ư?” Peeta vòng tay quanh tôi. Tôi thốt ra tiếng rên khẽ do đau đớn khi phần xương cụt trở nên khó chịu. Tôi cố biến nó thành âm thanh tức giận, nhưng tôi có thể nhìn thấy trong đôi mắt cậu ấy biết tôi đang bị thương “Thôi được. Prim nói phía tây. Tớ thì rõ ràng nghe thấy là phía đông. Và cả hai chúng ta đều là những kẻ ngốc. Thế thì sao?”
“Tốt hơn rồi đấy” tôi nói và chấp nhận nụ hôn của cậu ta. Rồi tôi nhìn những người lính canh như thể tôi vừa chợt nhớ ra là họ đang ở đó.
“Các cô có một lời nhắn cho tôi?”
“Từ chỉ huy đội quân Thread” người phụ nữ nói “Ông ấy muốn cô biết rằng hàng rào bao quanh quận mười hai giờ đây sẽ có điện 24 giờ trên ngày”
“Ra nó không thế à?” tôi hỏi, hơi ngây thơ quá.
“Ông ấy nghĩ cô có thể muốn truyền tin này tới người bác của cô” người phụ nữ nói “Cảm ơn cô. Tôi sẽ nói với ông ấy. Tôi chắc rằng giờ thì tất cả chúng ta sẽ ngủ ngon hơn một chút vì hệ thống bảo vệ đã được sửa lại chỗ sai sót” Tôi biết là tôi có vẻ thúc giục nhưng lời bình luận tạo cho tôi cảm giác như hài lòng.
Quai hàm người phụ nữ đanh lại. Không có phần nào trong chuyện này giống như kế hoạch nhưng cô ta không có yêu cầu gì thêm nữa.
Cô ta trao cho tôi cái gật đầu cộc lốc và rời đi còn người đàn ông theo sau chân cô ta. Khi mẹ tôi khóa cửa lại sau lưng họ, tôi ngồi sụp xuống cạnh chiếc bàn.
“Chuyện gì thế?” Peeta nói, ôm tôi thật chặt
“Ồ tớ bị dập chân trái. Phần gót. Và cái xương cụt của tớ cũng không may mắn lắm”
Cậu ấy giúp tôi qua một trong những chiếc ghế đu và tôi và tôi hạ người lên cái gối bông.
Mẹ tôi tháo bỏ đôi giầy “Chuyện gì đã xảy ra?”
“Con bị trượt chân và ngã” tôi nói. Bốn cặp mắt nhìn tôi vẻ không tin “Lên chỗ băng nào đó” Nhưng tất cả chúng tôi đều biết căn nhà hẳn bị lắp máy nghe lén và thật không an toàn khi nói chuyện thoải mái. Không phải ở đây. Không phải bây giờ.
Cởi phăng đôi tất, những ngón tay của mẹ tôi dò chỗ xương ở gót chân trái và rụt lại vì đau đớn “Có thể có phần gãy” bà nói. Mẹ tôi kiểm tra bên chân kia “Bên này có vẻ ổn” Bà đánh giá rằng xương cụt của tôi đã bị thâm tím nặng.
Prim nhanh chóng lấy cho tôi áo ngủ và áo choàng. Khi tôi thay áo, mẹ tôi đã làm một túi tuyết cho gót chân trái và đỡ nó lên một cái gối. Tôi ăn ba bát thịt hầm và một nửa ổ bánh mì trong khi những người khác ăn tại bàn. Tôi nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, nghĩ về cô Twill và Bonnie, hi vọng là tuyết ẩm ướt và nặng hạt sẽ xóa sạch dấu chân tôi.