Một tràng pháp tay vang dội. Như được kích thích, tôi nhìn lên từ những cọng lông vũ và để đám khán giả nhìn thấy nụ cười cám ơn bi thương của tôi. Chỗ khói còn lại bốc lên từ đám lông khiến mắt tôi ngập nước, bổ sung thêm một vẻ xúc động rất thích hợp.
“Tôi không vui vẻ gì,” Peeta đáp. “Tôi mong chúng tôi chờ được cho đến khi toàn bộ mọi việc diễn ra chính thức.”
Câu này khiến Caesar sửng sốt. “Chắc chắn một thời cơ chớp nhoáng còn hơn không có chút thời cơ nào đúng không?”
“Có lẽ tôi cũng nghĩ vậy, Caesar ạ,” Peeta nói cay đắng, “nếu nó không phải vì những đứa trẻ.”
Đấy. Cậu ta lại thế. Quăng một quả bom xóa sạch những nỗ lực của những vật tế khác đã dẫn trước cậu ta. Chà, chắc là không chứ. Có thể năm nay cậu ta chỉ châm ngòi cho quả bom mà những nhà vô địch tự tay tạo ra. Rồi mong ai đó có thể làm nó nổ tung. Rồi cho rằng đó là tôi trong bộ váy cô dâu. Không cần biết tôi tin tưởng vào tài năng của Cinna thế nào nhưng Peeta khi đó chả cần gì ngoài mưu kế của cậu ấy.
Khi quả bom phát nổ, nó sẽ lan truyền đi bản cáo trạng của sự bất công, dã man và độc ác ra tứ phía. Thậm chí những kẻ cuồng Capitol, đói trò chơi, khát máu người ngoài kia cũng không thể làm ngơ trước sự khủng khiếp không tưởng của nó trong một giây nào.
Tôi có thai.
Khán giả không thể tiêu hóa cái tin tức đó ngay tức khắc. Nó làm họ choáng váng, đắm chìm và nhầm lẫn với những âm thanh khác trước khi bắt đầu kêu lên như tiếng gầm của con thú bị thương, rên rỉ, gào thét, kêu gọi sự giúp đỡ. Còn tôi?
Tôi biết mặt tôi được chiếu cận cảnh căng đét trên màn hình nhưng không làm được gì để che đậy nó đi. Vì mất một lúc tôi mới hiểu lời Peeta. Đó có phải là điều tôi ghê sợ nhất về đám cưới, về tương lai đánh mất những đứa trẻ trong cuộc đấu không?. Còn giờ có thật không khi tôi chẳng dành cuộc đời để xây dựng lớp lá chắn phòng thân rồi tới lúc phải đầu hàng trước lời đề nghị hôn nhân hay lập gia đình?
Caesar không thể kiểm soát được đám đông nữa, cả khi tiếng còi đã vang lên. Peeta gật đầu cảm ơn và quay lại chỗ ngồi mà không nói gì thêm. Tôi có thể thấy môi Caesar mấp máy, nhưng ở đây hoàn toàn hỗn độn và tôi không thể nghe thấy gì. Chỉ khi tiếng kèn của bài quốc ca được bật lớn như đang xuyên thấu các mảnh xương, thì chúng tôi mới biết đang tới phần nào của chương trình. Tôi tự động đứng lên và khi đó linh cảm Peeta đang tiến về phía mình. Nước mắt lăn trên mặt Peeta khi tôi nắm lấy tay cậu ấy. Những giọt nước mắt chân thật tới mức nào? Điều này ám chỉ rằng cậu ấy bị đeo bám bởi cùng một nỗi sợ hãi giống tôi sao? Giống mọi kẻ chiến thắng khác? Giống mọi cặp bố mẹ ở mọi quận tại Panem?
Tôi liếc nhìn đám đông, nhưng khuôn mặt bố mẹ Rue như đang chập chờn trước mắt. Nỗi đau đớn của họ. Nỗi mất mát của họ. Tôi bỗng dưng quay sang nhìn Chaff và vươn tay ra. Tôi cảm giác những ngón tay mình bao quanh chỗ tay bị cụt mà giờ đã bao trọn cánh tay ông ấy và giữ giặt.