Caesar và Peeta đã từng là một đội theo lẽ đương nhiên kể từ lần đầu tiên họ xuất hiện cùng nhau một năm trước. Khoản đối đáp thoải mái, sự khôi hài và khả năng biến chuyển nhẹ nhàng sang những khoảnh khắc lắng đọng vào tận tâm, như việc thú nhận tình yêu của Peeta với tôi, đã tạo cho họ được thành công lớn với khán giả. Họ không khó khăn gì mà mở màn với vài câu chuyện đùa về những đốm lửa, lông vũ và những con vẹt nấu nhũn. Nhưng ai cũng thấy Peeta đang bận trí nên Caesar hướng cuộc đối thoại ngay sang chủ đề trong ý nghĩ mọi người.
“Vậy , Peeta, cảm giác thế nào sau khi cậu trải qua mọi chuyện và nghe tin về Cuộc dẹp loạn?” Caesar hỏi.
“Tôi bị kích động. Ý tôi là, trong một phút tôi thấy Katniss trông thật lộng lẫy trong những bộ trang phục cô dâu đó, và rồi…”, Peeta kéo dài giọng.
“Cậu nhận ra là sẽ không bao giờ có một đám cưới?” Caesar hỏi nhẹ nhàng.
Peeta im lặng một lúc, như đang quyết định. Cậu ấy nhìn quanh đám khán giả đang say sưa, rồi nhìn xuống sàn nhà bằng thiếc, cuối cùng nhìn lên Caesar.
“Caesar, anh có nghĩ tất cả những người bạn của chúng ta ở đây có thể giữ bí mật không ?”
Một tràng cười gượng gạo phát ra từ phía khán giả. Ý cậu ấy có thể là gì? Giữ bí mật khỏi ai?
Cả thế giới đang xem chương trình.
“Tôi khá chắc về điều đó .” Caesar đáp.
“Chúng tôi đã kết hôn rồi.” Peeta nói khẽ. Đám đông phản ứng kinh ngạc và tôi phải giấu mặt trong những nếp gấp của chiếc váy để họ không thấy được nét bối rối của tôi. Cậu ta đang làm cái quái gì thế?
“Nhưng… sao có thể ?” Caesar thắc mắc.
“À, nó không phải lễ kết hôn chính thức. Chúng tôi không tới tòa nhà tối cao hay gì khác. Nhưng chúng tôi tổ chức buổi lễ ở quận 12. Tôi không biết sẽ thế nào nếu ở các quận khác. Nhưng chúng tôi đã tổ chức ở đó.”, Peeta trả lời, rất nhanh mô tả buổi nướng bánh.
“Có gia đình cậu ở đó không ?” Caesar đáp.
“Không, chúng tôi không nói với ai cả. Thậm chí cả bác Haymitch. Và mẹ Katniss thì sẽ không bao giờ đồng thuận. Nhưng anh thấy đấy, chúng tôi biết hôn lễ ở Capitol thì không có buổi nướng bánh. Không ai trong chúng tôi muốn chờ đợi cả. Nên vào một ngày, chúng tôi tổ chức nó thôi,” Peeta tiếp tục. “Và với chúng tôi, hai người đã là vợ chồng còn trên cả một mẩu giấy hay một bữa tiệc tùng.”
“Vậy việc này xảy ra trước Cuộc dẹp loạn?” Caesar hỏi.
“Tất nhiên là trước. Tôi chắc chắn chúng tôi sẽ không tổ chức sau khi đã biết tin,” Peeta đáp, bắt đầu trở nên trầm tư. “Nhưng ai có thể biết là nó sẽ xảy đến chứ? Không ai cả. Chúng tôi cùng trải qua Đấu trường, là những nhà vô địch, mọi người có vẻ rộn ràng khi thấy chúng tôi đi cùng nhau và rồi biến mất ở đâu đó, ý tôi là, sao mà chúng ta có thể đoán trước một việc như vậy?”
“Cậu không thể, Peeta ạ.” Caesar quàng một tay qua vai cậu ấy. “Như cậu nói, không ai có thể. Nhưng tôi phải thừa nhận, tôi vui vì hai người ít nhất cũng có vài tháng hạnh phúc bên nhau.”