Không hiểu sao tôi sợ ngừng lại vì cơ thể tôi như là không bị thiêu đốt và tôi biết Cinna sẽ ở phía sau dù chuyện gì có xảy đến. Thế nên tôi tiếp tục xoay tròn rồi xoay tròn. Trong một giây ngắn ngủi, tôi thở hổn hển, hoàn toàn chìm vào trong ngọn lửa kì lạ. Rồi đột ngột, đống lửa tắt ngấm. Tôi chầm chậm dừng lại được, băn khoăn không biết tôi có hở hang không và tại sao Cinna lại sắp xếp để đốt cháy bộ váy cưới của tôi nữa.
Nhưng tôi không trần truồng. Tôi đang mặc chiếc váy giống hệt chiếc váy cưới, chỉ khác là nó có màu đen như than và được tạo nên bởi những cọng lông vũ nhỏ xíu. Thật ngạc nhiên, tôi nâng tay áo dài và mềm mại lên không trung và đó là lúc tôi thấy chính mình trên màn hình tivi. Toàn thân phủ màu đen ngoại trừ phần mảnh vải trắng trên tay áo. Hoặc tôi nên gọi là những đôi cánh. Vì Cinna vừa biến tôi thành một con chim nhại.
Chap 18
Tôi vẫn nén giận đôi chút, bao gồm cả lúc bàn tay ướm thử của Caesar vươn ra để chạm vào mũ tôi. Phần vải trắng đã bị thiêu sạch, để lại một tấm mạng màu đen mềm mại và vừa vặn che lên đường viền cổ váy sau lưng.
“Những chiếc lông vũ,” Caesar nói. “ Cô trông như một con chim vậy.”
“Tôi nghĩ là một con chim nhại.”, tôi đáp và vỗ nhẹ phần cánh. “Đó là con chim trên chiếc ghim cài mà tôi đeo như một vật tượng trưng.”
Một thoáng nhận ra hiện trên gương mặt Caesar và tôi có thể thấy anh ta biết con chim nhại không chỉ là biểu tượng của riêng tôi. Rằng nó hẳn phải tượng trưng cho nhiều thứ khác. Và những gì được xem như là màn biến đổi trang phục sặc sỡ tại Capitol này sẽ gây tiếng vang theo cách hoàn toàn khác ra khắp các quận. Nhưng anh ta đã hiểu đúng nó.
“Chà, khá khen cho nhà tạo mẫu của cô. Tôi không nghĩ bất cứ ai có thể chứng tỏ đây không phải thứ tuyệt vời nhất mà chúng ta từng xem trong một buổi phỏng vấn. Cinna, tôi nghĩ anh nên cúi chào ”
Caesar làm điệu bảo Cinna đứng lên. Anh ấy đứng lên và hơi cúi chào lịch sự. Đột nhiên tôi thấy lo cho anh ấy. Anh ấy vừa làm gì nhỉ?. Làm gì đó cực kì nguy hiểm. Chính việc ấy tự nó là một hành động phản loạn. Và anh ấy làm nó vì tôi. Tôi nhớ những lời này…
“Đừng lo. Anh luôn giấu nhẹm cảm xúc vào trong công việc. Cách đó khiến anh không tổn thương ai cả trừ bản thân.”
… và tôi sợ anh ấy làm tổn thương chính mình chứ không phải chuộc lỗi. Biểu hiện trở nên nôn nóng của tôi sẽ không đánh lạc hướng được tổng thống Snow. Khán giả bị làm cho choáng váng mà im lặng giờ lại hoan hô nhiệt liệt. Tôi có thể nghe thấy rõ ràng tiếng còi báo hiệu ba phút đã hết. Caesar nói cảm ơn tôi và tôi trở lại chỗ ngồi, bộ váy bây giờ cảm tưởng còn nhẹ hơn là không khí. Khi đi qua Peeta đang bước lên phỏng vấn, cậu ấy không chạm phải ánh mắt tôi. Tôi cẩn thận ngồi vào ghế nhưng tránh xa chỗ khói phả ra khắp nơi, dường như khi đã bình yên vô sự, tôi chuyển sự chú ý sang Peeta.