Thân thể Đao Liệt Hương đờ ra, môi mím lại thành một đường.
Đúng lúc này, Lôi Kinh Hồng ung dung bước vào, cười bảo Tạ Tiểu Phong:
"Nghe nói mi là cháu của Tạ Hậu Hữu ở Đoạn Lôi trang?"
Tạ Tiểu Phong ưỡn ngực đáp: "Phải! Ta là Tạ Tiểu Phong!"
"Ừm, không tệ." Lôi Kinh Hồng gật đầu: "Tuổi nhỏ thế mà cũng có khí phách phết..."
Tạ Tiểu Phong mặt mày hớn hở.
"Chỉ tiếc rằng tại sao mi lại sinh ra ở Đoạn Lôi trang chứ?" Lôi Kinh Hồng vuốt cằm thở dài đánh sượt.
Tạ Tiểu Phong tuy nhiều việc còn chưa hiểu rõ nhưng nó cũng nghe ra được ý châm chọc trong lời nói của y, tức thì nổi giận thét:
"Ngươi nói cái gì?"
Lôi Kinh Hồng cười khục khịch: "Tiểu huynh đệ, ta hỏi mi, mi có biết vì sao Đoạn Lôi trang có thể trụ vững ở trấn Bình An này, trong khi Thiên Hạ Vô Đao thành tuy thế lực lớn nhưng trước sau vẫn nhường nhịn ba phần hay không?"
Đây đâu phải vấn đề mà một đứa bé chín tuổi có thể giải đáp được.
Như Ca kéo Tạ Tiểu Phong vào lòng, phẫn nộ nói: "Muốn gì thì hãy trực tiếp nói với Đao Liệt Hương, không được ăn hiếp trẻ nhỏ."
Lôi Kinh Hồng nhếch mép cười, bờ môi đầy đặn xinh như màu quýt vừa chín tới, thoảng mùi hương dìu dịu.
Tạ Tiểu Phong giãy thoát khỏi Như Ca, ngẩng cao đầu bảo: "Bởi vì ông ngoại và cha cả đời hành hiệp trượng nghĩa, người trong giang hồ đều rất ngưỡng mộ khâm phục, cho nên Thiên Hạ Vô Đao thành cũng rất cung kính với nhà chúng ta!"
Như Ca mỉm cười: "Tiểu Phong nói hay lắm."
Đao Liệt Hương nhìn ra ngoài cửa, đáy mắt hiện lên một tia mờ nhạt.
Lôi Kinh Hồng nhảy lên bàn ngồi, vỗ tay cười:
"Câu trả lời hay lắm, tiếc rằng sự thật lại hoàn toàn không phải vậy!"
Ánh mắt của y chẳng biết vô tình hay cố ý, liếc hờ về phía Đao Liệt Hương bảo:
"Thiên Hạ Vô Đao thành không phải tôn kính Đoạn Lôi trang mà là tôn kính Liệt Hỏa sơn trang! Đoạn Lôi trang chỉ là một công cụ nằm vùng được Liệt Minh Kính sắp đặt dưới mắt Thiên Hạ Vô Đao thành mà thôi. Đao gia chế tạo được bao nhiêu vũ khí, bằng hữu trên giang hồ tới lui ra sao, tiền tài thu vào mỗi năm thế nào, kể cả những đứa trẻ vừa chào đời, Tạ Hậu Hữu cũng đều nắm rõ như lòng bàn tay, toàn bộ sự thể lớn nhỏ đều bẩm báo về Liệt Hỏa sơn trang tất thảy."
Lôi Kinh Hồng vươn vai nói tiếp: "Đoạn Lôi trang vốn chỉ là một con chó của của Liệt Minh Kính, đáng thương cho Đao Vô Hạ trước sau vẫn sợ đến nỗi hận không thể sang liếm mông Tạ Hậu Hữu, thật là buồn cười quá đi!"
Tạ Tiểu Phong nhào đến, nghiến răng nghiến lợi đấm y thùm thụp, căm giận nói: "Ngươi mắng ông ngoại và cha ta, ta đánh chết ngươi!!"
Sức lực của nó ngay cả gãy ngứa cho Lôi Kinh Hồng cũng còn chưa đủ.
Lôi Kinh Hồng bắt lấy hai nắm tay của nó, miệng cười vừa hòa nhã vừa đáng yêu: "Có phải sự thật hay không, trở về hỏi ông ngoại mi thì biết."
Tạ Tiểu Phong mím chặt môi, tức giận bỏ chạy ra ngoài hệt như một cơn lốc! Nó muốn đi tìm ông ngoại, nó sẽ bảo ông ngoại đến giáo huấn cái tên xấu xa này!