Mộ Dung Nhất Chiêu vừa nhấm thức ăn vừa cười híp mắt, cùng hàn huyên với Lăng Tiên Thu bên cạnh.
Vị thứ tư chính là đường chủ trông coi Minh Hỏa đường, chuyên việc bồi dưỡng lớp nhân tài kế cận - Lăng Tiên Thu.
Lăng Tiên Thu tuổi ước ba mươi nhưng mặt mũi lại trông như hài đồng, thoạt nhìn có vẻ thân thiện dễ gần. Những đệ tử mới của các đường đều phải trải qua sự huấn luyện của y, đạt yêu cầu rồi mới có thể gia nhập. Y từ khắp nơi chọn ra những mầm non có tư chất nổi bật nhất, tận tâm bồi đắp, liên tục không ngừng nghỉ vì một thế hệ mới của Liệt Hỏa sơn trang.
Y không uống rượu cũng không dùng thức ăn, chỉ tập trung tinh thần lắng nghe Mộ Dung Nhất Chiêu nói chuyện.
Từ tay phải của Liệt Minh Kính trở xuống.
Vị thứ nhất chính là tam đệ tử của Liệt Hỏa sơn trang - Cơ Kinh Lôi.
Vị trí này trước kia do Ngọc Tự Hàn ngồi, nhưng từ khi y rời trang rồi, Cơ Kinh Lôi được đôn lên thay thế.
Cơ Kinh Lôi cao lớn tráng kiện, mắt sáng như sao, miệng lưỡi thẳng thắng, cực trọng chính nghĩa, trên giang hồ vốn có tên có tuổi. Vũ khí của y rất đặc biệt, chính là một đôi Lưu Tinh Chùy nặng ước tám mươi cân, khi giơ lên lại nhẹ nhàng như gió cuốn.
Tửu lượng của y rất cao, tay ôm cả một vò rượu, há miệng uống ừng ực.
Vị thứ hai chính là Như Ca.
Nàng cả người khoác xiêm y đỏ tươi, ánh lên làn da ngọc ngà trong suốt, đôi mắt to đen lay láy, long lanh xinh đẹp. Tay nàng giữ lấy bôi rượu sóng sánh đặt nơi khóe môi, do dự chẳng biết có nên uống hay không.
Rượu rất cay.
Nàng cảm giác không hề dễ nếm.
Thế mà từ khi yến tiệc bắt đầu đến giờ, Chiến Phong cứ từng bôi, từng bôi không ngừng cạn sạch.
Y uống không nhanh, nhưng cứ tì tì không dứt và lại uống rất nhiều.
Điều đáng nói là ngày thường, y vốn chẳng phải kẻ hám rượu.
Đang trong lúc ngập ngừng.
Chén rượu của Như Ca đột nhiên bị một bàn tay xinh đẹp như thủy tiên đoạt lấy.
Tuyết say sưa nhấm nháp rồi bình phẩm:
"Thơm quá đi mất..."
Như Ca trợn mắt nhìn y: "Trước mặt ngươi không phải cũng có rượu hay sao?"
Tuyết cười quyến rũ:
"Nhưng mà chỉ có chén rượu này là đã chạm qua môi nàng mà thôi."
Nàng không biết có nên nổi giận hay là phớt lờ y đi, suốt cả ngày cứ bị y trêu chọc một cách chẳng biết vô tình hay cố ý như vậy, thần kinh nàng sớm đã bị mất cảm giác cả rồi.
Tuyết cười khanh khách, ghé sát nàng bảo:
"Nha đầu, son môi nàng dùng là mùi quế hoa phải không? Ngọt ngào lắm đó!"
Như Ca tức giận đến hai má đỏ ửng:
"Mau câm miệng lại cho ta!"
Tuyết cười đến gập người:
"Trông kìa, xấu hổ rồi kìa!"
Tiếng nói của y ấm áp dễ nghe, bốn bên mọi người đều bất giác nhìn sang.
Chiến Phong cũng ngẩng đầu lên.
Ánh mắt của y tối tăm không đáy, khẽ lướt ngang gương mặt đang ửng đỏ của Như Ca, thân thể dường như thoáng chút cứng đờ nhưng rất nhanh lại tiếp tục lạnh lùng uống rượu.