- Giang huynh có ngón cách vật truyền lực, xuyên không điểm huyệt hay quá. Tên quản lý vẫn trong bộ thế thật buồn cười, đứng im lìm trong gian phòng phía trước đại tửu lâu, trước khi vào những phòng có thực khách, nên tiếng cười của lão ăn mày kia và cảnh tượng này thực khách nơi phòng phía trong và hai bên không biết đến. Vì thế, chỉ có nơi này huyên náo, bởi những người của đại tửu lầu này biết nên hoảng sợ kêu xin thế thôi. Độ một khắc sau, từ trên tầng lầu trên, một lão dáng dấp bệ vệ miệng luôn nở một nụ cười chạy xuống cùng với mấy người làm. Hắn ta đến trước hai lão ăn mày nói :
- Tôi là chủ quán, xin thành thật tạ lỗi cùng nhị vị đại hiệp về sự sơ sót của tên quản lý chúng tôi. Mong nhị vị hãy hỉ xả cho. Giọng nói của tên chủ quán thật là ngọt nên một lão ăn mày liền xá nói :
- Ồ! Không có gì, vì tên quản lý làm khó dễ nên đùa tí vậy mà, nếu có lời ông chủ thì chúng tôi khỏi nhờ tên quản lý lấy rượu. Miệng nói, tay lão lấy lại chiếc hồ lô và tên quản lý cũng đã cử động lại bình thường. Tên chủ quán nói trong giọng cười :
- Bây giờ kính mời nhị vị đại hiệp vào trên lầu nhắm rượu. Còn tên quản lý này để chúng tôi sửa trị. Thế là hai lão ăn mày ung dung đi lên nơi mà từ trước đến nay chưa có một bóng dáng của kẻ quần áo rách rưới đặt chân lên tới. Vừa đi lão ăn mày họ Giang vừa nói :
- Vương huynh à. Lão ăn mày kia xua tay lia lịa, nói chận :
- Túy Hồ lão tử, huynh cứ gọi đệ là Vương bất lão hay Vương Thạch Công thì đệ thấy vui hơn chứ còn gọi Vương huynh nghe nó già quá. Lão ăn mày kia tức là Túy Hồ lão tử Giang Thượng Khả cười dài rồi tu một hơi rượu :
- Được, được Vương bất lão, hôm nay chúng ta lại chén cho đến túy lúy càn khôn nhé! Vương bất lão lắc đầu lia lịa :
- Không được, không được, huynh thành danh với cái bầu rượu mà đệ đi so với cái sở trường của huynh thì đệ không dại đâu. Nói xong, Vương bất lão chỉ tầng lầu trên cùng :
- Nếu tìm được chỗ tốt thì đệ chịu ngay. Vừa dứt câu, Vương bất lão đập vai Túy Hồ lão tử :
- Lên huynh. Thế là chỉ trong chớp nhoáng, hai lão ăn mày thần ảnh nhoáng lên mất nơi chỗ quẹo thang lầu cao lêu nghêu. Tiếng cười từ một góc bàn trong phòng nơi lầu trên cũng vang lên :
- Vương bất lão xứng danh với Thần Ảnh độc nhất thiên hạ. Hai người cười vui vẻ và dĩ nhiên được một sự tiếp đãi nồng hậu trước cặp mắt khó chịu của những thực khách toàn là vương tôn, công tử phú thương phú hộ lắm tiên nhiều bạc. Túy Hồ lão tử nhìn khắp thực khách trong phòng rồi nói nhỏ với Vương bất lão :
- Toàn là khách hái ra tiền của lão chủ quán.
- Vậy càng hay, vì mình nhỏ to tiếng, họ cũng chẳng hiểu gì về võ lâm.
- Thế mà họ lại khỏi lận đận vào sanh ra tử như chúng ta.
- Có kẻ này có người khác chứ, có người sang có kẻ ăn mày chứ. Hai người lại tương đắc với chén rượu hương nồng. Qua mấy tuần rượu, Vương bất lão liền hỏi :