- Tại đây. Đông Bích run giọng nói :
- Sư bá có thể cho tiểu điệt gặp người ngay được chăng? Ông ta gật đầu :
- Được! Nhưng ngươi hãy đưa cho ta một miếng ngọc bích để sư muội ta xem có bằng lòng gặp ngay hiền điệt không? Đông Bích không ngần ngừ, liền trao cho Lãng Nhân Cao Thiên Đạt một miếng ngọc bích hình bát giác. Lão ta liền quay vào trong gọi lớn :
- A Châu... A Châu...
- Sư bá gọi ai thế?
- Một cô bé mồ côi mà Bích Lạc Tiên Cơ đã nuôi từ lúc vào ở trong cốc này. Vừa khi đó, một thiếu nữ kiều diễm trạc tuổi Đông Bích nhí nhảnh băng người từ trong lòng cốc tuôn ra :
- Thưa, sư bá gọi điệt nữ?
- Chứ gọi ai? Cô gái A Châu định nũng nịu với sư bá cô ta nhưng chợt nhìn thấy Đông Bích, cô bẽn lẽn mân mê tà áo nói lí nhí :
- Sư bá... người đó... là ai vậy?
- Là sư huynh của điệt nữ đó. A Châu giọng xúc động :
- Trời! Sư huynh của điệt nữ còn sống đây sao? Nếu vậy thì bá mẫu sẽ vui mừng biết mấy. Sự đối đáp của hai người làm cho Đông Bích bồi hồi xúc động với nổi vui mừng và lo âu lẫn lộn. Lão Cốc chủ nói với A Châu :
- Điệt nữ hãy mang miếng ngọc này vào thỉnh ý bá mẫu của cháu. A Châu nhận miếng ngọc, rồi liếc nhìn Đông Bích với ánh mắt đầy cảm tình và tha thiết rồi mới quay gót chạy vút vào lòng cốc. Đông Bích nhìn theo bóng dáng thoăn thoắt của A Châu mà lòng dâng lên một tình cảm mới lạ. Chàng đang mê man trong nhiều ý tưởng phức tạp về cuộc đời, thân thế, cha mẹ, sư thù, ân tình xáo trộn lẫn bóng dáng Tô Tiểu Bình, Chiêu Hạ cũng như những cô gái đã gặp qua với những cử chỉ lạ lùng như nàng Quận chúa Sa Ly rồi giờ đây không khỏi bồi hồi trước đôi mắt chứa chan tình cảm của A Châu... Vừa lúc đó A Châu từ trong phóng ra với thân pháp tuyệt đẹp mừng rỡ la lớn :
- Sư bá! Bá mẫu bảo đưa ngay người ấy vào. Lão Cốc chủ quay sang nói với Đông Bích :
- Hiền điệt hãy theo ta... Cả ba người vội vã đi vào trong...Xem tiếp hồi 18 Sôi sục hận thù
ĐOẠN HỒN TUYỆT CUNGHồi 18 Sôi sục hận thù
Qua một khúc thật quanh co, chật hẹp, có nhiều chỗ phải khom người chui qua thì cốc đạo trở lại rộng lớn, bằng phẳng. Đông Bích vẫn yên lặng tiến bước. Đột nhiên trước mặt là mấy dãy nhà đá thiên nhiên hay nói một cách khác, có những thạch động nối liền nhau thật khéo léo. Chàng đang thầm khen cảnh trí nơi này thật lý tưởng cho kẻ nào muốn tu dưỡng tâm thần, thì Lãng Tử Cao Thiên Đạt nói với chàng :
- Gian thạch động ở giữa đó là nơi trú ngụ của Bích Lạc Tiên Cơ đó. Đã hồi hộp, giờ đây chàng càng hồi hộp thêm. Một sự xúc động vô hình như muốn làm máu chàng ngừng chảy. Huyết quản như căng thẳng hơn, Đông Bích không thốt một lời nào, mà chỉ lẳng lặng theo gót chủ nhân Tử Hồn cốc. Đến trước gian thạch động, nàng A Châu chạy vào trước, Đông Bích theo sau Cốc chủ tiến vào. Ở trong phòng, ánh sáng không như phía ngoài, song vẫn đủ thấy rõ ràng, chàng vừa bước vào bỗng khựng lại vì trên một chiếc xe có thể đẩy được một lão bà tóc bạc phơ được bới ngược ra phía sau, để lộ gương mặt độ tứ tuần thật còn trẻ và thật đẹp. Đôi mắt vẫn còn long lanh tuyệt đẹp, cái vẻ đẹp trung niên ấy mà lại có một mái tóc bạc phơ, nên làm Đông Bích ngạc nhiên không ít. Mỹ phụ hình như hai chân không cử động được nên ngồi yên trên một cái xe được A Châu đẩy ra. Hơn nữa mỹ phụ này cũng đã mất đi một cánh tay trái mà chỉ có tay áo phất phơ theo từng nhịp xe đẩy. Những hình ảnh đó, đập nhanh vào mắt chàng, chàng cảm thấy lòng bồi hồi lên nên lững thững bước đến, chỉ có tiếng Cao Thiên Đạt nói :