- Khỏi nói nhiều, các ngươi muốn gì? Thiên Thủ Bách Độc cười gằn :
- Đền mạng!
- Xin mời. Liền lúc ấy, Thiên Thủ Bách Độc đẩy song chưởng với sự khinh thường về phía Đông Bích. Biết vậy, nên Đông Bích liền cử song chưởng đẩy về phía Thiên Thủ Bách Độc và Lạc Hồn phu nhân vì chàng thấy nội công không hiểu sao cứ ào ào tăng cứng trong người chàng và mỗi lần thoát ra sẽ làm dịu bớt đi, nên nhân lúc họ bất ngờ, chàng công luôn cả đôi vợ chồng đại ma đầu này.
- Ầm! Ầm! Ầm!.. Tiếng chưởng phong ngân dài, nổ bôm bốp đã đẩy lui Đông Bích một bước và Thiên Thủ Bách Độc cũng như la phu nhân đến ba bước, miệng rỉ máu tươi. Hai vợ chồng lão đại ma đầu kinh ngạc trong giây phút, rồi đồng loạt cử song chưởng ào ào tấn công Đông Bích. Một chưởng, hai chưởng, rồi chưởng thứ ba tiếp theo, cả hai bên đều lùi từ hai đến năm bước và bên nào cũng cố giữ cho cục máu trong cuống họng khỏi tuông ra ngoài, chứng tỏ họ đều bị nội thương. Với hai vợ chồng hơn trăm năm trên cõi đời và hơn năm mươi năm khuấy nước chọc trời nay không hạ nổi một kẻ hậu sinh thì thử hỏi làm sao họ không kinh hoàng. Nhưng họ nào biết là Đông Bích đang như người say rượu, cứ mỗi lần chạm cương chưởng là nội lực lại tăng thêm nhưng sức nóng cũng gia tăng theo như muốn nung nấu tâm cang. Và hiện giờ, chàng đang ở trong tình trạng hết sức nguy ngập, cứ tuông nội lực thì ắt sẽ trở thành như xác khô nhưng cứ cố giữ lại thì bị sức nóng làm cho mờ trí não. Đông Bích hết sức hoang mang thì bỗng nhiên một bóng người mặc cẩm bào đỏ rực rơi chận trước mặt đôi vợ chồng Thiên Thủ Bách Độc và quay lại nhìn chàng với đôi mắt đỏ như lửa. Sau đó lão mới đến trước mặt Thiên Thủ Bách Độc, nói :
- Tên này thật nguy hại nếu đêm nay không diệt được nó. Cực Hỏa Tam Muội chưởng của Hỏa Quan này sẽ tiếp tay đốt cháy nó ra tro. Lão bước xéo qua một bước rồi nói :
- Hãy cử chưởng. Lập tức Thiên Thủ Bách Độc và Lạc Hồn phu nhân đẩy chưởng ập vào Đông Bích. Trước tình thế này không còn cách nào khác hơn nên Đông Bích phải đẩy song chưởng ra ứng phó và cũng phải trút nội lực đang chực thoát ra. Nhưng tiếng chưởng phong chưa dứt thì chàng cũng cảm thấy một nguồn nhiệt thiêu đốt cực nóng từ phía Hỏa quan chụp tới và một sức nóng trong người chàng thoát ra. Chàng liền đưa tay tống chưởng nhưng rồi chưởng phong chưa thoát khỏi đôi tay của chàng thì thân người chàng như trái cầu bay tuốt ra xa hơn ba trượng. Nhưng khi thân mình chàng vừa rơi xuống gần mặt đất thì nhoáng lên một bóng người từ mé rừng thoáng qua, kẹp lấy chàng rồi loang loáng lao đi. Hỏa Quan tức giận hét :
- Hãy đuổi theo... Thế là cả ba đại cao thủ ma đầu giở khinh công thượng thừa đuổi theo nhưng bóng người phía trước vẫn ẩn hiện qua mấy vùng đồi và thung lũng. Bóng người kẹp Đông Bích vừa đến mé rừng liền vọt luôn vào. Bỗng có tiếng chuông vang lên : Kinh cong... Rồi một tiếng nói do truyền âm nhập mật lọt vào tai người đang kẹp Đông Bích :
- Cô nương cứ đi về phía Tây Nam độ năm dặm, chờ ta nơi dòng suối thì mới cứu Đông Bích kịp, cô nương chớ nghi ngờ. Bóng người mang Đông Bích đang bất động bỗng lao vun vút như tiếng người dặn dò rẽ về hướng Tây Nam. Trong khi đó, tiếng chuông đã vang vọng đến tai ba người đuổi theo sau. Họ cùng ngừng chân lại khi thấy một nhà sư từ mé rừng đi ra miệng đọc Phật hiệu :