Ngưu Đại Gia lắc đầu:
- Khoan, ta còn phải tính lại xem, chưa chắc cô nàng chịu mà ta đả chịu, năm
trăm lượng đâu phải là dể kiếm.
Bợ một cái không trúng ngay bàn tọa mà lại trợt xuống chân, Tử Tú hỉnh hỉnh bộ
mặt bịnh hoạn của hắn lên cười hì hì, trông thật là thảm hại…
u Dương Mỹ cười lớn:
- Cứ sửa soạn đi, chỉ cần có Tân Nương thì lo gì không có Tân Lang.
Thư Hương dằn hết muốn nổi, cũng may khi đó bọn Ngưu Đại Gia đi trở lên lầu,
nàng vội hỏi ngay:
- Nè, Hồng Nương là cái gì? Bộ Tân Nương phải không?
Trương Dị bật cười:
- Có lúc cũng là… tân nương.
Thư Hương hỏi:
- Nhưng Tân Nương của ai?
Trương Dị đáp:
Kho Tàng Kiếm Hiệp Ct Bi Giang HỊ - Đại Nhân Vật NH N MƠN QUAN Nguyên tác: Cổ Long www.nhanmonquan. com
đ t¿ cao th: Tình Trai 144 Hồi 12
- Rất nhiều người.
Thư Hương nhướng mắt:
- Một người thì làm sao lại làm Tân Nương cho nhiều người được?
Trương Dị quay lại nhìn nàng khá lâu và hỏi:
- Cô không hiểu thật à?
Thư Hương cự nự:
- Hiểu thì ai lại tốn công hỏi làm chi?
Trương Dị thở ra:
- Cô ta có thể làm Tân Nương cho nhiều người được, là vì mỗi một đêm cô ta có
thể thay năm ba vị Tân Lang.
- o O o -
Kho Tàng Kiếm Hiệp Ct Bi Giang HỊ - Đại Nhân Vật NH N MƠN QUAN Nguyên tác: Cổ Long www. nhanmonquan.com
đ t¿ cao th: Tình Trai 145 Hồi 13
Hồii 13
Tiệcc Dọnn Để Coi Chơi
hững ai mở quán ăn đều rất tôn trọng một nguyên tắc: “Có nhiều bạc là…
Đại Gia”.
Hồng Nương cũng được, Hắc Nương cũng được, chỉ cần một tiệc cở hai
mươi lượng là… lên “Bà”, mà khỏi cần ai đề cử.
Đối với chủ quán, với bọn tiểu nhị, hạng đó được liệt vào hàng… tiên tổ.
Trong quán bây giờ đã dốc toàn nhân lực, thiếu điều họ gọi cả giòng họ nội ngoại
ra để lo sắp xếp.
Bao nhiêu nùi giẻ đều được “tổng động viên” đem ra lau bụi.
Chén đũa quả thật hoàn toàn mới hết, mới từ trong tủ mang ra.
Mặt bàn được trải tấm khăn đỏ tươi.
Da mặt của Thư Hương còn đỏ hơn tấm trải bàn.
Bây giờ thì nàng đã biết “Hồng Nương” là giống gì rồi.
Lời lẽ của đám Ngưu Đại Gia đối đáp với nhau bây giờ nàng cũng đã hiểu rất rõ
ràng.
Nàng cũng hiểu luôn câu nói: “chẳng những không có hoa, mà cũng đến cỏ
chẳng có cọng nào” của gã Lý Công Tử nói với Ngưu Đại Gia khi nãy, và chính vì đã
quá hiểu rõ nên mặt nàng càng lúc càng thêm đỏ.
Nàng đâm ra tức ngang cái tên “Óc Mít”, nàng hỏi thì hỏi, ai biểu hắn giải thích
làm chi chuyện… kỳ cục như thế ấy chớ?
Thật quả đúng là… heo hèm.
Cái tên Trư Bát Giới nầy nhất định cũng chẳng ra gì.
Nhất định là hắn cũng đã từng làm… Tân Lang chớ chẳng không.