- Đã được sự chấp thuận của Võ Đang chưởng môn nhân cho mượn Thiên hạ ngũ kiếm. Đông Phương Thanh Vân gật đầu :
- Chưởng môn bảy phái hiện đang ở đâu rồi? Thụ Thi Chiêu Hồn đáp :
- Bẩm Thiếu chủ, hiện đã sắp tới Phụng Hoàng sơn rồi. Sau đó cả ba cùng rời tửu điếm, lập tức thi triển khinh công mà đi, đến đầu canh một thì tiến vào một cánh rừng. Chợt đâu, lời ca tiếng hát vang lên. Giọng ca của nữ nhân tưa như oanh vàng, thỏ thẻ lại tựa tiếng vàng sắt chạm nhau, phảng phất kình lực hùng hậu. Thụ Thi Chiêu Hồn bỗng phi thân lao tới, vừa cất cao giọng nói :
- Bẩm Thiếu chủ, đệ tam Bí xuất hiện. Đông Phương Thanh Vân vội hỏi :
- Có phải là Tọa Long Sinh Thượng Quan Thần không? Lúc này giọng ca đã lắng xuống, tiếng chuông tiếng khánh lại vang lên keng keng vọng tới, mỗi lúc một gần, đã thấy một hàng bạch y thiếu nữ phi thân lướt tới, đi đầu là bốn mỹ nữ tay cầm chuông nhỏ, tám người đi sau cùng khiêng một cái kiệu, có một thiếu nữ đang nằm trên. Tích Thư Nhân và Thụ Thi Chiêu Hồn đều đứng sững người nhìn, Đông Phương Thanh Vân thì ngạc nhiên không hiểu, lẽ nào Tọa Long Sinh lại là nữ nhân, chàng đưa mắt trông đi, thiếu nữ này đẹp tựa thiên tiên, mái tóc buông xõa, trên thân người thon thả yểu điệu. Tích Thư Nhân bỗng cung tay nói :
- Dám hỏi cô nương, sư thúc hiện ở đâu? Thiếu nữ trên kiệu cất giọng dịu dàng :
- Phải chăng huynh đài chính là Tích Thư Nhân, đại đệ tử của sư bá? Tích Thư Nhân gật đầu :
- Đúng vậy. Thiếu nữ xinh đẹp lại nói :
- Gia sư qui ẩn đã nhiều năm không rõ tông tích, tiểu nữ là một trong sáu tì nữ của gia sư. Nàng lại đưa mắt nhìn Đông Phương Thanh Vân hỏi :
- Vị... Vị công tử này là ai? Tích Thư Nhân vội đáp :
- Vị này chính là Thiếu chủ nhân của tại hạ, hậu duệ của sư tôn. Thiếu nữ nghe vậy bèn vội xuống kiệu, bước tới quì xuống trước mặt Đông Phương Thanh Vân nói :
- Tiểu nữ Tiêu Phụng Hoàng, xin tham kiến Thiếu chủ. Đông Phương Thanh Vân ngẩn người hồi lâu mới vội nói :
- Cô nương, xin hãy đứng lên? Tiêu Phụng Hoàng khẽ nói :