- Lão phu hoàn toàn không có ý làm giảm uy phong của mình song sự thực vẫn là sự thực, thiên hạ Ngũ kiếm là Thần binh lợi khí song cũng vô dụng, nếu có thể chém đứt một cánh tay của Hoạt thi thì phải chém mười lần, thử nghĩ mười lần có thể chém cùng một vị trí không?
- Điều này làm sao tiền bối biết?
- Lão phu biết rất rõ, nếu muốn chém được Hoạt thi phải có m Dương kiếm, song m Dương kiếm lại nằm trong tay Quỷ lâm chủ nhân, vậy ngươi hãy nghĩ cần phải làm sao?
- Vậy thì cứ mặc cho chúng lấy đi Huyền Mê ma kinh ư?
- Đương nhiên không thể, nhưng ai có thể chặn chúng được trừ phi Nhất Hiền xuất thế.
- Nhất Hiền là ai?
- Võ lâm chí tôn Hiền Trung Hiền Tô Tuấn Minh.
- Vị đó là Võ lâm chí tôn sao?
- Đúng vậy, song không thể hiện thân vì ý trời đã định, Ma cung và Quỷ lâm đoạt được Huyền Mê ma kinh đã là điều hiển nhiên rồi. Dứt lời Quỷ Cốc tiên sinh luôn miệng thở dài, Đông Phương Thanh Vân cất giọng oán hận :
- Đã như vậy, vì sao Nhất Hiền không hiện thân chủ trì võ lâm chánh nghĩa trừ hại an dân? Quỷ Cốc tiên sinh lắc đầu :
- Hài tử, ngươi chỉ biết một mà không biết hai, nói cho ngươi hay chẳng những Nhất Hiền hiện thân mà ngay cả Song Nhẫn, Tam Bí trong mấy ngày vừa rồi cũng đã hiện thân.
- Tam Bí đã xuất hiện, vì sao tiền bối biết?
- Tam Bí ư? Ngươi là hậu duệ của Tam Bí, chính là thay mặt cho Tam Bí rồi. Còn Nhất Hiền, Song Nhẫn thì vừa qua đã hiện thân, nhưng vô dụng.
- Song Nhẫn là có những ai?
- Song Nhẫn tức là: Khắc Khổ Đại Bình Nhẫn Nại Nhân, Thiên Nghĩa Sĩ Nhẫn Khô Nhân, hai người Nhẫn Khô Nhân, Nhẫn Nại Nhân này hợp xưng là Song Nhẫn.
- Đã xuất hiện rồi vì sao lại vô dụng?
- Nếu hữu dụng thì vài mươi năm trước đã chẳng dung Quỷ lâm, Ma cung bá chiếm võ lâm rồi. Đông Phương Thanh Vân buồn rầu :
- Chẳng lẽ đành phải thối lui sao?
- Phải, dừng lại. Nhất Hiền đã bỏ đi vì chẳng còn cách nào khác. Nhẫn Nại Nhân và Nhẫn Khô Nhân đã theo sát ngươi mấy ngày nay mà cũng không thể giúp gì ngươi, mau dừng lại thôi.
- Còn lão phu thì sao?
- Hành tung vô định, chẳng phải lão phu sợ chết, nhưng chỉ e lấy trứng chọi đá mà thôi, các ngươi hà tất tự đem mình dâng trước miệng cọp... Đông Phương Thanh Vân bỗng ngắt lời :
- Tại hạ sẽ chiến đấu tới cùng, dù thịt nát xương tan cũng không ân hận.
- Đó chỉ là cái dũng của kẻ thất phu.
- Vì sao? Quỷ Cốc tiên sinh trầm giọng :
- Hiện tại võ lâm không nên hao tổn tâm lực vì Ma cung, Quỷ lâm đặc biệt là các ngươi. Nếu đi tiếp, hài nhi, chính là chưa san bằng Ma cung và Quỷ lâm thì các ngươi đã bỏ mạng rồi, vậy đại cục võ lâm mai sau ai sẽ là người chủ trì đây?
- Tại hạ đã suy nghĩ kỹ rồi mới dám quyết định.
- Hài nhi, lão phu cũng nói cho ngươi hay, hành tung của ngươi, kể từ sáng sớm hôm nay đã bị Ma cung và Quỷ lâm giám sát, từ nay trở đi nguy cơ trùng trùng, hiểm nạn giăng khắp chốn, hãy thận trọng lão phu phải cáo từ rồi. Hai người cùng rời khỏi tửu điếm, sau khi chia tay với Quỷ Cốc tiên sinh, Đông Phương Thanh Vân và Tích Thư Nhân lại tiếp tục tiến về phía Thanh Chung. * * * * * Một ngày... Mười ngày... Nửa tháng qua đi... Khoảng cách với Phụng Hoàng sơn được rút ngắn. Khoảng cách càng rút ngắn bao nhiêu tâm tình của Đông Phương Thanh Vân càng trầm trọng bấy nhiêu, chàng biết đây là một hành động mạo hiểm, song vì chính nghĩa, chàng không thể lùi bước, hoàn toàn không thể? Nếu Ma cung và Quỷ lâm thực sẽ đoạt được Huyền Mê ma kinh thì cho dù có lùi bước, quay về luyện thêm võ công vài năm nữa thì trong mấy năm đó Ma cung và Quỷ lâm cũng đã có được Huyền Mê ma kinh, kết quả vẫn chẳng khác gì hơn hiện tại. Một ngày nọ, cả hai đã tới trấn Khuyên Tư tại Hồ Bắc cách Phụng Hoàng sơn chỉ còn ba bốn ngày đường mà thôi. Đông Phương Thanh Vân và Tích Thư Nhân lập tức bước vào một tửu điểm, vội vã ăn uống, mua một ít lương khô, đúng lúc cả hai định rời khỏi tửu điếm thì Thụ Thi Chiêu Hồn bước vào. Thụ Thi Chiêu Hồn vội nói :