- Tướng công, tiểu nữ Trần Ngọc Dinh hân hạnh được quen biết tướng công, tiểu nữ xin kính một ly. Nói rồi nàng khoan thai đưa chung rượu lên môi nhấp một chút. Đông Phương Thanh Vân cười lớn nói :
- Tại hạ Đông Phương Thanh Vân, được biết cô nương đây thực là tam sinh hữu hạnh, cạn ly. Nói đoạn chàng lại nâng ly uống cạn. Nhất Chi Mai Trần Ngọc Dinh nói :
- Tướng công tiểu nữ có việc muốn đàm luận cùng tướng công, tướng công thấy như thế nào?
- Có việc gì, xin cô nương cứ nói đừng ngại.
- Chúng ta hãy tới một địa phương khác đàm luận, được không?
- Được, theo ý cô nương thì nên đi đâu?
- Chúng ta hãy tới hậu viện tửu điếm này.
- Được, mời. Nơi hậu viện tửu điếm, đêm đã đầu canh một. Vì thời tiết là cuối đông sắp sang mùa xuân, là thời gian chuyển tiếp giữa hai mùa, trăm hoa bắt đầu cựa mình sau một thời gian dài ngủ đông, những mầm non nhú lên trên cành, hương thơm thoang thoảng khắp không gian. Hậu viện của tửu điếm tuy nhỏ song lại rất u nhã thanh tịnh. Trước hoa dưới trăng, Đông Phương Thanh Vân và Trần Ngọc Dinh chậm rãi, ung dung thả bước, tuy chàng cũng thiếu nữ canh khuya đàm luận, lại cùng dạo bước dưới trăng thanh gió mát, song vì nữ chỉ là sơ giao, hơn nữa chàng chưa biết thiếu nữ này lai lịch thế nào, nên Đông Phương Thanh Vân cũng có vài phần bất an. Trầm tư hồi lâu, chàng cười nói :
- Cô nương có việc chi xin cứ nói thẳng. Trần Ngọc Dinh e lệ nhìn chàng nói :
- Tiểu nữ có một việc cần phải nói cho tướng công hay, nhưng không biết bắt đầu thế nào... Đông Phương Thanh Vân cười thầm, nghĩ : “Lãnh Tuyết Quyên vô duyên vô cớ nói nàng là thê nhi của mình, hiện tại nếu cô nương lại nói thế nữa, há chẳng phải nực cười lắm sao?” Lòng nghĩ vậy, song Đông Phương Thanh Vân vẫn cười nói :
- Đã là giang hồ nhi nữ, cô nương bất tất phải e ngại. Trần Ngọc Dinh đỏ bừng hai má, ngập ngừng :
- Tướng công, hôm nay tương hội, tướng công cảm thấy thế nào? Đông Phương Thanh Vân cười nói :
- Cô nương hoa dung nguyệt mạo, xinh đẹp hơn người. Trần Ngọc Dinh e thẹn nói :
- Tướng công hiểu sai ý rồi, tiểu nữ muốn hỏi tướng công cảm thấy con người tiểu nữ thế nào?
- Cô nương thực xinh đẹp không lời nào tả xiết. Trần Ngọc Dinh khẽ chau mày liễu :
- Tướng công ưa khen nịnh nữ nhân lắm sao? Đông Phương Thanh Vân cười nói :
- Tại hạ thực chẳng phải khen nịnh, nhưng chúng ta chỉ là duyên bèo nước, làm sao dám nói năng xằng bậy.
- Tướng công có thể nói thẳng, tiểu nữ đã biết cả rồi. Đêm qua tiểu nữ đã ẩn thân trong phòng tướng công. Hoa Mẫn, Lãnh Tuyết Quyên, Tuệ Mẫn, Di nương của Tuệ Mẫn nói những gì, việc tướng công vờ ngủ say thế nào... những lời tướng công nói với Tích Thư Nhân thế nào, tiểu nữ đều đã biết hết rồi. Vậy vì sao tướng công còn giả vờ hồ đồ?
- Cô nương... rốt cục cô nương là ai?
- Tiểu nữ không phải là Nhất Diễm mà là Nhất Chi Mai Trần Ngọc Dinh, có duyên phu phụ cùng tướng công từ kiếp trước. Đông Phương Thanh Vân sững người, nghĩ rằng Nhất Chi Mai đã nói ra những lời muốn nói, không biết tiếp theo sẽ là thế nào? Trần Ngọc Dinh lại dịu dàng :
- Tiểu nữ nói cho tướng công hay, hiện tại có bao nhiêu người đang theo dõi chúng ta, tam tỷ của tệ nữ. Lãnh Tuyết Quyên, Di nương, Tuệ Mẫn, Thất ưng, Bát thị vệ của Ma cung, Quỷ lâm Tứ kiều, tất cả bọn họ đều muốn bắt cóc tướng công, song vì sao chúng không dám động thủ? Nói cho tướng công hay, vì chúng sợ thê nhi của tướng công, Trần Ngọc Dinh? Đông Phương Thanh Vân bất giác đảo mắt quan sát tứ bề nhưng vẫn không thấy động tĩnh gì, lòng càng thêm kinh hãi. Trần Ngọc Dinh lại tiếp :