- Tướng công có hiểu ý tiểu nữ không? Đông Phương Thanh Vân vẫn chưa hết ngạc nhiên :
- Cô nương có thể nói rõ hơn một chút được không? Trần Ngọc Dinh mỉm cười :
- Được, tiểu nữ vốn muốn nói rõ cho tướng công hết thảy, song Quỷ Cốc Thần Toán tiên sinh đã có diệu kế, tướng công cứ theo lời tiên sinh là được rồi.
- Cô nương có biết vị đó là ai?
- Tiểu nữ không rõ lắm, có thể là Vô Danh lão nhân, mà cũng có thể không phải. Thần Toán tiên sinh kêu tướng công đừng tới Thanh Chung, hãy kiếm một mật động ẩn cư mười năm, mười năm sau đó hãy bôn tẩu giang hồ cũng chưa muộn. Tiểu nữ cũng muốn phụng cáo với tướng công như thế. Đông Phương Thanh Vân gật đầu :
- Đa tạ cô nương có hảo ý, tại hạ cáo từ. Trần Ngọc Dinh buồn rầu nói :
- Tiểu nữ còn muốn nói rằng tất cả những suy đoán của tướng công về Ma cung và Quỷ lâm đều sai hết rồi, Ma cung sở dĩ xưng hùng xưng bá võ lâm ắt phải có điều chi đáng sợ, chẳng phải như tướng công đã biết: Bát thị vệ, Cửu hộ cung, Thập trưởng lão, Tổng giáo chủ... võ công cao tuyệt như Tam Bí như Song Nhẫn hà... Đông Phương Thanh Vân hỏi :
- Song Nhẫn là ai?
- Song Nhẫn ư? Hiện tại tướng công chưa nên biết, tiểu nữ cũng chỉ nghe sư phụ nói qua mà thôi. Mấy người này sớm cần phải xuất hiện tại võ lâm để ra tay hiệp trợ rồi, vậy tại sao họ chưa xuất hiện? Lẽ nào tướng công không phát giác trong chuyện này có điều chi khác lạ sao? Thỉnh tướng công hãy kiếm một bí động, ẩn cư vài năm, kêu Tích Thư Nhân đưa hết mớ giấy rách nát trong cái gùi của y cho tướng công, như vậy lần xuất hiện sau mới có đủ thực lực để san bằng Ma cung cùng Quỷ lâm, tướng công có hiểu ý tứ của tiểu nữ không?
- Không hiểu.
- Tướng công không phải là không hiểu mà là không muốn hiểu. Hiện tại, ngoài Tích Thư Nhân và Tam Bí ra, những người kia đã mất cả rồi. Ôi, tướng công hãy nghe tiểu nữ nói một câu, Ma cung đáng kinh, Quỷ lâm đáng sợ, tướng công không nên đắc tội với chúng.
- Cô nương thì sao?
- Tiểu nữ chính vì việc này mà buồn rầu, đã không thể bỏ mặc phu quân lâm nạn mà không cứu, lại không muốn đắc tội với Ma cung và Quỷ lâm, tướng công nghĩ xem, tiểu nữ cần phải làm sao đây?
- Rất đơn giản, hãy bỏ mặc tất cả.
- Tướng công...
- Ta đường đường là một nam tử hán, sống thì có gì đáng vui, mà chết thì có gì đáng sợ, nói thẳng ra, đến nay ta chưa từng có thê có thiếp. Chết ư? Chẳng có lỗi với ai hết. Sống ư? Cũng chẳng khiến người nào vui vẻ. Song thân còn mơ hồ, có thể bị giam cầm tại Quỷ lâm, lẽ nào ta không thể vào Quỷ lâm sao? Lại nói lần này tới Thanh Chung. Ma cung và Quỷ lâm cũng đang muốn đoạt lấy Huyền Mê ma kinh, lẽ nào ta không thể ngăn chận. Trần Ngọc Dinh thở dài u oán :