- Cung kính chi bằng tuân mệnh. Lão nhân lại nói :
- Mấy ngày nay, lão ca nhi được nhờ phúc phận của tiểu ca nhi nên thực vinh hạnh hưởng thụ cuộc sống tựa hoàng đế lão gia, cung hỉ Ban Nhược Mật La thần công của tiểu ca nhi đã thành tựu.
- Làm sao lão ca nhi biết?
- Đương nhiên Ban Nhược Mật La thần công là Phật gia công phu.
- Phật gì?
- Di Lặc Phật. Đây là tuyệt đỉnh công phu của Phật, đạo, nho hun đúc. Tiểu nhi ca đã lãnh hội được Phật công, bằng vào điểm này thì có đủ tư cách để xưng huynh gọi đệ với lão ca nhi.
- Nhưng nếu không được lão ca nhi chỉ giáo, có lẽ đã bị tẩu hỏa nhập ma.
- Tiểu ca nhi, tính ngươi thế nào thì miệng nói như vậy, được rồi thần công đã luyện thành, lão ca nhi trở về động của mình đây.
- Vì sao?
- Không sao cả, hiện tại cứ bảy ngày bọn ta gặp lại một lần, sau khi ngươi luyện xong khẩu quyết này thì có thể tùy ý hành sự.
- Khẩu quyết gì vậy?
- Vô Hình Vô Ảnh.
- Tiểu ca nhi biết rồi, có phải lão ca nhi đã lấy được Huyền Mê ma kinh không?
- Ồ? Tiểu ca nhi cũng biết ư, chẳng trách ngươi còn nhỏ tuổi mà đã cao ngạo như vậy. Nói cho ngươi hay công phu này chẳng phải chỉ một ma kinh mới có. Kỳ thực muốn luyện thành môn công phu này thì phải là người hội đủ ba loại thần công. Hiện tiểu ca nhi đã có năm thành hỏa hầu của Ban Nhược Mật La thần công thì đủ rồi, nhưng chỉ là xuyên qua chướng ngại được mà không thể đả thương, còn Ma Kinh thì cao hơn một bậc, có thể xuất chưởng hại người.
- Vì sao?
- Vì công phu này chỉ có thể tự bảo vệ mà thôi, lão ca đi đây. Lão nhân đi rồi, chàng mới sực nhớ rằng quên chưa hỏi vì nguyên do nào mà lão bị giam ở đây, bèn gọi :
- Lão ca nhi.. Lão nhân đáp lại :
- Đừng nói nữa, hãy xem Vô Hình Vô Ảnh luyện cùng Ban Nhược Mật La thần công, bảy ngày nữa gặp lại, lão ca nhi còn thấy ngươi chưa luyện xong thì sau này đừng nói là cái gì bao la vạn tượng nữa. Hẹn tái kiến. Quả như bình thời, nhất định Đông Phương Thanh Vân sẽ cãi lại vài câu, nhưng lúc này đã sinh lòng bội phục lão nhân, bèn nói :
- Được, đa tạ lão ca nhi. Ngày thứ nhất, chàng học thuộc khẩu quyết. Ngày thứ hai, chàng y theo khẩu quyết mà vận hành. Ngày thứ ba, chàng đem Ban Nhược Mật La thần công dung hợp với khẩu quyết làm một, ngưng thần định ý, vận lực hành công... Bảy ngày trôi qua, chàng vẫn chưa tỉnh lại. Lão nhân tiến vào thấy chàng như vậy, không khỏi ngạc nhiên, đúng lúc ấy có tiếng Bệnh Nhược Hiệp :
- Bệnh Nhược Hiệp bái kiến Thiếu chủ. Lão nhân vội dùng Truyền âm nhập mật nói :
- Cung hỉ Thiếu chủ ngươi thần công đã luyện thành, ngươi có biết y đã luyện được mấy thành của Ban Nhược Mật La không?
- Hai thành rồi ư?
- Gấp ba lần.
- Trời đất, sáu thành? Thực khó mà tưởng tượng.
- Đáng tiếc ngươi tới chậm bảy ngày, lão phu đã cho y luyện thêm một môn công phu, hẹn hôm nay gặp lại, nhưng y vẫn đang luyện công. Bệnh Nhược Hiệp, hãy nhớ cho kỹ, nếu có cùng y nói chuyện, chỉ được nói y mới luyện được năm thành thôi, hiểu chưa? Lão phu muốn y phải phấn đấu hơn nữa, hãy nhớ lấy.
- Bẩm Thiếu chủ lão ca, lão ca không gạt thuộc hạ chứ?