- Làm sao ngươi không biết y?
- Ai nói bổn thiếu gia biết, chỉ là vị đó là sư phụ của Tam Bí, mà bổn thiếu gia là hậu duệ của Tam Bí, nên mới nói có thể là sư tổ. Nếu chưa được gia phụ chứng thực, bổn thiếu gia không nhận.
- À? Nếu vậy chiêu “Thiên Đường Hữu Lộ” quả là do ngươi nghĩ ra.
- Đương nhiên, bổn thiếu gia chưa từng nói dối.
- Vậy theo ý ngươi, bọn ta cần phải xưng hô thế nào?
- Theo ý bổn thiếu gia... Ồ, vô hải vô cương, kẻ nào thắng thì kẻ ấy được ngôi cao, vị cái gì Thiên Thiên Tản Nhân phải mất mười hai năm mới nghĩ ra một thế thủ, còn bổn thiếu gia thì sao... Lão vừa công tới, bổn thiếu gia đã nhanh như chớp phản công khiến lão phải tháo lui hai bước, mất thế thượng phong, như vậy lão cần phải kêu thiếu gia là tiểu ca nhi. Tiểu ca nhi này vốn người nhân hậu, yêu trẻ kính già, nên sẽ gọi lão là lão ca nhi, đồng ý không?
- Ồ?
- Không đồng ý thì thôi, nói cho lão hay, trễ nhất là trong nửa năm nữa thiếu gia ta sẽ rời khỏi đây, lúc đó có muốn gọi là tiểu ca nhi cũng chẳng còn ai để gọi nữa đâu.
- Phải rồi, vô hải vô cương, đạt giả vi tôn. Tiểu ca nhi nói rất có đạo lý.
- Lão ca nhi, tiểu ca nhi không hề nói bậy mà.
- Thôi được, từ nay lão phu sẽ kêu ngươi là tiểu ca nhi. Tiểu ca nhi, lão ca nhi muốn gặp ngươi.
- Hoan nghênh lão ca nhi, mời? Đông Phương Thanh Vân vẫn bán tín bán nghi, thầm nghĩ để xem lão nhân có bao nhiêu bản lãnh có thể xuyên qua thạch bích dày năm thước này. Nhìn hồi lâu, vẫn không thấy động tịnh gì, chàng bèn khẽ hừ một tiếng lẩm bẩm :
- Ta xem lão ca nhi còn khoác lác nữa thôi. Bỗng một thanh âm trầm trầm vang lên sau lưng :
- Tiểu ca nhi, đệ hừ cái gì? Lão ca nhi đã qua đây lâu rồi, nhưng đệ không biết đó thôi. Đông Phương Thanh Vân kinh hoảng quay lại, vận mục nhìn thì thấy một lão nhân thấp bé, mặt choắt, ăn vận lam lũ đứng trước mặt, chàng ngẩn người như tượng gỗ. Lão nhân lại hạ giọng ngạc nhiên :
- Tiểu ca nhi sao vậy?
- Kinh tâm động phách... Chàng còn chưa dứt lời, lão nhân mặt đầy vẻ kinh hãi, bất giác thoái lui một bước, mắt trợn trừng miệng há hốc, hồi lâu mới lẩm bẩm :
- Kỳ nhân, kỳ nhân... Thoạt tiên, Đông Phương Thanh Vân cũng ngạc nhiên, sau chợt nghĩ rằng câu nói của chàng đã đoán đúng tâm trạng lão nhân rồi. Kỳ thực chàng muốn nói công phu xuyên thạch của lão quả làm chàng kinh tâm động phách, nhưng khi thấy lão lộ vẻ kinh hãi bèn cười ha hả :
- Lão ca nhi tử nghĩ xem, bằng vào điều này tiểu ca nhi đã đủ tử cách để xưng huynh gọi đệ với lão ca nhi chưa? Được rồi, lão ca nhi, xin cứ tự tiện kiếm chỗ ngồi đi. Lão nhân mặt choắt nhìn quanh một lượt, kinh ngạc :
- Trời đất, chẳng lẽ tiểu ca nhi đang làm hoàng đế lão gia thực? Lúc này đã tới giờ cơm, Đông Phương Thanh Vân nhìn hình thể của lão nhân thì biết rằng lão bị bạc đãi, do vậy chàng bưng mâm cơm đến trước mặt lão nhân mà nói :
- Lão ca nhi, hãy dùng bữa đạm bạc này đi. Lão nhân không tin, nhìn chàng hồi lâu ngạc nhiên :
- Tiểu ca nhi, ngươi thực là Hoàng đế lão gia rồi, cơm ngon thế này mà ngươi kêu là đạm bạc. Tiểu nhi ca có thực mời lão nhi ca không?